“Được, vậy chúc mừng anh Khâu đã nhận được phòng số năm, chìa khóa đây, bây giờ có thể mang hành lý đi tham quan phòng của mình rồi.”
Khâu Thừa Diệp nhận lấy chìa khóa, xoay vòng điệu nghệ trên ngón trỏ, tầm mắt lơ đãng quét qua mọi người trên sofa.
“Có người hỏi tôi tại sao lại chọn bức ảnh này, xem ra các người rấttò mò.”
? Ai hỏi vậy.
Là tôi vừa tắt tiếng à, cũng đâu có ai nói gì đâụ
Sự tự luyến của anh Mimi bây giờ đã phát triển đến mức ảo giác thính giác rồi à?
Khâu Thừa Diệp đang bị ảo giác thính giác đã h0àn toàn chìm đắm tɾong thế giới của mình, cúi đầu hóp má cười khẽ hai tiếng.
“Thật ra rấtđơn giản.”
“Tuy tɾong bức ảnh này chỉ có hai phím đàn piano, nhưng các người thử nghĩ xem, đàn piano lớn thế nào? Mà một căn phòng có thể đặt vừa đàn piano thì sẽ lớn cỡ nào?”
“Mấy thứ khác như lọ hoa hay cửa sổ, phòng nào chẳng có, chỉ có cái đàn piano này mới là manh mối rõ ràng nhất.”
“Vừa rồi tôi đã cho các người cơ hội, tiếc là các người không nhìn ra bí ẩn tɾong đó, vậy thì không trách tôi được, phòng số năm này, tôi nhận trước đây.”
Anh ta vừa ra vẻ ta đây vừa xoay chìa khóa đi lên lầu, phòng khách cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Năm phút sau, Lại Băng Tuyền quay đầu nhìn Tạ Di.
“Cô thấy kết quả căn phòng của anh ta thế nào?”
Tạ Di chậm rãi nâng cốc nước lên uống một ngụm, quả quyết trả lời “Toang rồi.”
Lại Băng Tuyền “Tại sao?”
Lần này đến lượt Thẩm Dương Khanh trả lời “Vì rấtyên tĩnh.”
Liễu Ốc Tinh gật đầụ
“Ừm, quá yên tĩnh.”
Với tính cách của Khâu Thừa Diệp, nếu không có chút động tĩnh nào thì chắc chắn là toang rồi.
Ai cũng quá hiểu anh Mimi rồi, nếu chọn được phòng tốt thì đã xuống nhà ra vẻ ngay từ đầu rồi, không có động tĩnh gì thì chắc chắn là toang.
Hahahahaha chuẩn không cần chỉnh, đúng là toang thật rồi.
Bị mấy người nói làm tôi cũng tò mò rồi, tôi qua kênh kế bên xem rốt cuộc là toang kiểu gì đây.
Sau khi Khâu Thừa Diệp lòng đầy tự tin mở cửa phòng ra, nụ cười trên môi lập tức biến mất.
Nhìn bức ảnh tɾong tay, rồi lại nhìn cảnh tượng tɾong phòng, anh ta im lặng.
Cư dân mạng vội vàng chạy đến hóng chuyện cũng bắt đầu bình luận.
Ừm… Sao lại không tính là có đàn piano chứ nhỉ.
Hả? Đây là phòng cho người ở á?
Tôi thấy giống phòng cho đàn piano ở hơn.
Lý do Khâu Thừa Diệp chọn căn phòng này là vì nó có thể đặt vừa đàn piano.
Sự thật chứng minh, điểm phân tích này đúng là chuẩn không cần chỉnh.
Đúng là đặt vừa đàn piano.
Nhưng cũng không thể chỉ đặt vừa đúng một cây đàn piano chứ
Chỉ thấy tɾong phòng có một cây dương cầm cực lớn, mà kê sát ngay cây cầm là một cái giường.
Ngoài ra, đến chỗ đặt chân cũng gần như không có.
Phòng piano khái niệm mới.
Ai nói phòng này nhỏ chứ, phòng này tốt quá rồi, buổi tối còn có thể đánh đàn dỗ mình ngủ, thật là thoải mái.
Khâu Thừa Diệp hít sâu liên tục mấy hơi mới kiềm chế được để không tức đến ngất đi.
Tự mình chọn, còn có thể thế nào nữa, chịu đựng thôi.
…
Tầng một, phần chọn phòng vẫn đang tiếp tục.
Sau khi xác nhận Khâu Thừa Diệp trên lầu h0àn toàn im bặt, Tạ Di quả quyết kết luận “OK, loại bỏ một lựa chọn sai lầm.”
Thâm thế.