“Liễu Ốc Tinh cô cũng đừng đứng đó không làm gì, mau tới đây giúp một tay ”
“Tới liền đây, tôi cần phải làm gì?”
“Cùng tôi rút dây mạng của anh ta.”
“Phụt… Khụ, vâng ạ, cô Tạ.”
Rút dây mạng xong cũng chưa thấy nhàn rỗi chút nào, Tạ Di lại nhắm tới cái tủ lạnh của Khâu Thừa Diệp.
Cậu ta uống nước thì chỉ uống loại nước khoáng đắt tiền, tɾong tủ lạnh bày la liệt toàn loại đó.
Tạ Di liền trở tay đổi hết toàn bộ thành nước Lão Sơn Bạch Hoa Xà Thảo.
Nhân tiện ghé qua nhà vệ sinh của Khâu Thừa Diệp một chuyến, xịt một ít nước ớt lên từng tờ giấy ăn tɾong đó.
Đến đây, cuộc chiến thương trường kết thúc.
Ba người thành công rút lui, ngày hôm sau Liễu Ốc Tinh vẫn đi làm như thường lệ, nhìn thấy đống rác được chất trước cửa văn phòng cũng chẳng hề tức giận.
Cô ấy xách túi rác lên, mở cửa phòng nghe nhìn ở sát vách, ném vào tɾong, đóng cửa lại, toàn bộ động tác liền mạch trôi chảy.
Cô Tạ từng nói, khi gặp phải loại người mà dường như không thể nào giao tiếp thông suốt được, vậy thì hãy từ bỏ việc giao tiếp đi, trực tiếp ra tay luôn, có thể đánh bại được 99% những kẻ yếu thế dễ bắt nạt trên toàn quốc.
Khi mà kẻ yếu thế tɾong mắt đối phương bắt đầu phản công lại, vậy thì đó đã không còn là kẻ yếu thế nữa rồi.
Sau khi ngồi vào bàn làm việc, Liễu Ốc Tinh đe0 tai nghe lên, mở máy tính ra và bắt đầu công việc.
Kể từ giờ phút này, mọi sự ồn ào huyên náo của thế giới bên ngoài đều không còn liên quan gì đến cô ấy nữa.
Sự thật chứng minh việc cô ấy đe0 tai nghe là h0àn toàn chính xác.
Bởi vì cả tòa nhà sắp sửa náo loạn đến long trời lở đất cả rồi.
Nửa tiếng đồng hồ sau khi Khâu Thừa Diệp bước vào văn phòng, từ bên tɾong vọng ra một tiếng hét thảm thiết kinh thiên động địa.
Ngay sau đó là cảnh thư ký và trợ lý của cậu ta hấp tấp chạy vào, rồi lại hấp tấp chạy ra, rồi lại hấp tấp dẫn the0 bác sĩ đi vào, tɾong phút chốc tất cả mọi người đều bận tối mắt tối mũi.
Nhân viên đến đây làm việc vốn dĩ chẳng phải được tuyển dụng͟͟ một cách đàng h0àng tử tế, lại còn bị Khâu Thừa Diệp nuôi thành cái nết ngày nào cũng chỉ biết ăn chơi hưởng lạc ở công ty, cho nên cũng chẳng có chút cảm giác cấp bách nào cả, ngồi hóng chuyện mà mặt mày hớn hở.
“Nghe nói sếp Khâu đang ngồi trên bồn cầu thì đột nhiên nhảy dựng cao ba thước, mông phun ra lửa thiếu chút nữa là làm nổ tung cả cái bồn cầu luôn, thật hay giả thế?”
“Á? Sao tôi lại nghe nói là miệng anh ta cứ phun nước khù khụ, trông như bị cá voi nhập hồn ấy.”
“Ý mấy người là sếp Khâu vừa phun nước từ miệng vừa phun lửa từ mông hả?”
“Thật ra sau khi xem xong show hẹn hò thì tôi đã muốn hỏi rồi… Sếp Khâu nhà chúng ta có phải là người không thế?”
“Tôi thấy không giống lắm.”
"Ting…"
Cửa thang máy mở ra, đám nhân viên đang tụ tập bàn tán chuyện phiếm lần lượt đi ra ngoài, lúc này mới để lộ ra Liễu Ốc Tinh đang đe0 khẩu trang đứng ở góc tɾong cùng.
Liễu Ốc Tinh mím chặt môi, cố gắng đè nén khóe miệng đang chực cong lên, rồi nhanh chân bước ra ngoài.
Đến giờ cơm trưa, cô vào nhóm chat trả lời tin nhắn của Lại Băng Tuyền.