Men Say Trong Đêm
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡
Nhóm hắc y nhân này thân thủ bất phàm hành động kín đáo cũng không phải bang phái giang hồ có thể tổ chức, cô nương này sợ là chọc tới người không nên dây vào, nghĩ như thế ánh mắt của Dạ Lan càng lúc càng sâu thẳm.
"Tướng quân, người đang nghĩ gì vậy?"
Dạ Lan ngẩng đầu, đập vào mắt hắn là nụ cười dịu dàng ngây thơ chân thật.
"Đa tạ Tướng quân đã cứu giúp." Lục Tranh Minh lấy ra ít bạc vụn bên người.
"Đây là toàn bộ ngân lượng trên người của tiểu nhân, không có gì hay để báo đáp ân nhân, xin Tướng quân hãy nhận lấy."
Dạ Lan sửng sốt lập tức thoải mái cười to.
"Ta cũng không phải là người thiếu tiền."
Nhất thời làm cho Lục Tranh Minh nghẹn lời, bàn tay ở giữa không trung không biết nên tiếp tục đưa tới hay phải rút về.
"Không cần cho ta những thứ này, nói cho ta biết tên húy của ngươi đi, chúng ta kết giao bằng hữụ"
Trong lòng Dạ Lan sớm đã có đáp án, nhưng hắn vẫn muốn nghe xem nàng nói thế nào.
"Ta là nữ nhân." Lục Tranh Minh lập tức tháo mũ xuống, mái tóc dài như thác nước đổ xuống.
Dạ Lan đã sớm có chuẩn bị tâm lý, cho dù là tiểu thư khuê các nữ phẫn nam trang cũng sẽ nói dối cho qua, đơn giản là muốn tránh hiềm nghi.
Nhưng nàng trả lời như vậy vẫn khiến cho hắn bất ngờ.
Dạ Lan giật mình, sắc trời mông lung, vẻ mặt Lục Tranh Minh thoạt nhìn có chút không rõ, lại có loại xinh đẹp làm rung động lòng người.
Qua một lúc lâu, Dạ Lan nói "Nữ nhân cũng có thể có bằng hữụ"
Lục Tranh Minh cảm thấy ở nơi Kinh thành mông muội to lớn như thế, một nam nhân lại có thể nói ra lời sáng suốt như vậy, làm trong lòng nàng không khỏi có chút xúc động.
Lục Tranh Minh nghĩ người này ở kiếp trước nàng vẫn chưa gặp được, có lẽ đó là một thời cơ để thay đổi cũng không chừng.
"Ta nên gọi cô nương như thế nào?" Dạ Lan cười cười.
Hắn thấy Lục Tranh Minh nhìn khói bếp xa xa của người ta suy nghĩ đến xuất thần.
Lục Tranh Minh mỉm cười, "Ta là Lục Tranh Minh, là Trắc phi của Thẩm Vương gia."
"Ta là Dạ Lan, Tướng quân trấn thủ biên quan."
Trong lòng Lục Tranh Minh có chút kinh ngạc, chẳng lẽ chính là Dạ Tướng quân bách chiến bách thắng trong truyền thuyết sao?
Dạ Lan nhìn qua lại có vẻ không quá để ý, chỉ nói "Được rồi, kể từ hôm nay chúng ta là bằng hữụ"
Trong lòng Lục Tranh Minh có trăm ngàn loại mùi vị không phân biệt được, đây là thời khắc đầu tiên nàng thẳng thắn vô tư giới thiệu bản thân.
Nàng vốn tưởng rằng hắn sẽ có chút ghét nàng, mấy năm nay, nói trong lòng nàng không thèm để ý chút nào đến tin đồn của người khác, là giả.
Nàng biết, dù là hoa khôi thì đã sao? Trong mắt người có quyền có thế nàng chẳng qua chỉ tồn tại như một món đồ chơi.
Trước kia có thật nhiều chuyện Lục Tranh Minh đều nghĩ mãi không ra, đêm nay giống như sáng tỏ thông suốt.
Trước kia nàng cảm thấy tình yêu của Vương gia dành cho nàng là món quà trời ban, nhưng nàng không chú ý đến trong lòng của Tiểu Vương gia chân chính chưa chắc đã có nàng.
Nàng nghĩ như vậy, vừa định đứng dậy lại làm động tới vết thương trên bả vai.
Trong nháy mắt thân trước của áo bị máu tươi nhiễm đỏ một mảng.
"Bả vai ngươi bị thương, trước mắt không nên cử động."

⬅ Trước Tiếp ➡