Hoa khôi
Kinh thành, năm sáu trăm sáu mươi lăm sau công nguyên.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
Phố xá trong Kinh thành giăng đèn kết hoa rực rỡ, đêm nay chính là tiết Nguyên Tiêu mười lăm tháng giêng.
Trên đường rộn ràng nhốn nháo, trong đám người, một tòa Xuân Ngọc lâu hết sức nổi bật, chỉ vì đây là nơi phong nguyệt nổi danh nhất trong Kinh thành, hôm nay lại càng được trang trí hoa lệ khác thường.
"Xin hỏi phương danh của cô nương?"
Dưới Xuân Ngọc lâu có một vị công tử phong lưu phóng khoáng đang si mê nhìn thân ảnh thướt tha của mỹ nhân.
"Nô gia Lục Tranh Minh." Mỹ nhân nhoẻn miệng cười, vội vàng xoay người rời đi.
Mọi người ở phía sau khe khã bàn tán "Hóa ra nàng chính là Lục Tranh Minh hoa khôi danh tiếng lẫy lừng của Xuân Ngọc lâu à, đúng là người cũng như tên "
"Quả thực là danh bất hư truyền "
"Đây đúng là tướng mạo đệ nhất, toàn Kinh thành đúng là không tìm được người thứ hai."
"Vậy chẳng phải là vị Lục cô nương này có thể có được vinh hoa phú quý dễ như trở bàn tay sao."
"Nhưng nghe nói là vị Lục cô nương này có tài nghệ đánh đàn tranh, cho nên nàng chỉ bán nghệ không bán thân."
"Trong Xuân Ngọc lâu này sao có chuyện chỉ lo lấy thân mình chứ, dù lớn lên có đẹp cũng chỉ là ả kỹ nữ lấy sắc hầu người mà thôi."
Mọi người nhìn về nơi phát ra tiếng nói.
Một vị công tử tuấn lãng tay cầm quạt xếp, đứng ở giữa đám người.
Tập trung nhìn thì hóa ra là Tiểu Vương gia của phủ Nam Dương, Thẩm Khước.
Trong nhất thời thế mà lại không có ai dám tiếp lời.
Thấy Thẩm Khước xuyên qua đám người bước vào Xuân Ngọc lâu, mọi người mới lại tiếp tục màn náo nhiệt vừa rồi.
"Ma ma, gọi tất cả các cô nương xinh đẹp nhất của bà ra đây cho ta." Tiểu Vương gia mới vừa vào cửa Xuân Ngọc lâu đã hô lên với tú bà.
Tú bà đương nhiên không dám đắc tội, Tiểu Vương gia Thẩm Khước chính là nhi tử Nam Dương vương đang sủng ái nhất. Tuy hắn còn nhỏ tuổi nhưng nhờ tài hoa mà lọt vào mắt xanh của Thánh thượng, sớm có được danh vị Vương gia.
Tú bà nhìn ngó xung quanh, thúc giục nha hoàn và gia đinh tìm hết các mỹ nhân nổi danh trong Xuân Ngọc lâu ra.
Nhất thời có thể nói là mỹ nữ như mây.
"Không đúng." Tiểu Vương gia gấp quạt xếp lại, nhíu mày "Ta thấy có vẻ như nơi này còn thiếu một vị."
Tú bà sợ đắc tội với hắn, vội vàng trả lời "Vương gia, các cô nương đều ở đây, không thiếu một ai, thậm chí cả người đang hầu hạ khách thì ma ma đây cũng kéo đến rồi."
"Không đúng, theo ta thấy." Thẩm Khước hơi dừng lại, trong không trung quạt xếp xẹt qua mặt một vị cô nương, cười nói "Chỉ thiếu mỗi vị danh chấn Kinh thành Lục Tranh Minh kia, thế nào? Là muốn xem thường bổn vương?"
"Ôi, Vương gia, Xuân Ngọc lâu chúng ta trăm triệu lần không dám, chỉ là vị Lục cô nương này." Trên mặt ma ma lộ vẻ khó xử "Không phải ma ma đây không tìm cho ngài, chỉ là ngay từ đầu vị Lục cô nương này đã nói rõ bán nghệ không bán thân, ma ma đây cũng thật sự hết cách."
Thẩm Khươc giống như nghe được chuyện cười gì "Đến Xuân Ngọc lâu của bà rồi nào có đạo lý bán nghệ không bán thân. Ta e là thanh danh Hoa Mãn lâu của Xuân Ngọc lâu bà chỉ là hư danh thôi."