- Tuấn Trạch: ơ ơ. Không được gọi là mình cậu tớ nữa hãy gọi là anh và em. Dù gì anh cũng lớn hơn bảo mẫu đây tận 5 tháng tuổi. Khoan! Mặc đồ người hầu này đi! Nhìn xinh lắm đó!
- Mỹ Lệ: um. Em em biết rồi.
- Tuấn Trạch: Đấy! Mặc vào là xinh ngay. Quyến rũ tớ đó sao?
* Mỹ Lệ sau khi lay hoay trong bếp.
- Mỹ Lệ: Anh ra ăn đi này!
- Tuấn Trạch: Bảo mẫu ơi! Hãy đút cho anh ăn đi! AAA
- Mỹ Lệ trông sexy hơn nữa vì chờm qua đút ăn cho Tuấn Trạch, làm lộ 2 quả đào đung đưa trước mắt Tuấn Trạch.
- Tuấn Trạch ẵm Mỹ Lệ ép vào sát gác bếp rồi thì thầm: Cậu bé của anh dường như nó rất đói cần có người dập lửa ngay!
- Mỹ Lệ bàng hoàng: Chỉ mới buổi sáng thôi mà?
- Tuấn Trạch nhõng nhẽo: Nhưng... nó cứ khó chịu đòi ăn mãi... Nó cứng lên mãi rồi... Giúp anh với!
- Mỹ Lệ đỏ mặt: Giúp cách nào chứ...
* Tuấn Trạch hôn lấy đôi môi hồng của Mỹ Lệ. Dùng lưõi cuộn tròn vào lưỡi nhỏ của Mỹ Lệ.
- Tuấn Trạch: Em lè lưỡi ra!
* Mỹ Lệ lè lưỡi ra thở đều trông thật sexy.
Tuấn Trạch dùng lưỡi mình cuộn vào lưỡi Mỹ Lệ. Nút rồi hôn qua lại làm dãy nước bọt trộn lẫn vào nhau dứt ra tạo thành dãy nước bọt tinh mộng kết nối giữa 2 người.
đọc tiểu thuyết ngôn tình giúp biết thêm được vốn từ linh hoạt cho bạn khả năng phân biệt sự vật sự việc tốt hơn và khiến bạn có thể nói chính xác suy nghĩ của mình, và trở nên rõ ràng thay vì mơ hồ mông lung khi chia sẻ suy nghĩa và ý kiến hoặc chỉ đơn giản là khi trò chuyện. Điều này tăng khả năng người khác thấu hiểu điều bạn muốn thể hiện, và đồng thời nó còn…Giúp bạn hiểu người khác. Đây là kỳ vọng mà hahatruyen mong muốn đen đến cho bạn.
Một tay Tuấn Trạch cởi áo một tay lại vuốt ve khuôn mặt Mỹ Lệ.
Bóp bóp hôn liếm khuôn ngực Mỹ Lệ làm Mỹ Lệ thở hồng hộc rồi run rẫy rên lên: Aahh...
- Tuấn Trạch: Bảo mẫu à. Em cũng biết hưởng thụ lắm cưng à!
* Mỹ Lệ đẩy Tuấn Trạch ra rồi mặc đồ lại ngay ngắn
- Mỹ Lệ nói: Hình như cậu nhỏ của anh không có cứng và đói như em nghĩ đâu. Nên anh hãy ăn đồ ăn sáng của anh trước...
- Tuấn Trạch: Em biết sao không... cậu nhỏ của anh nó sẽ không cứng nếu 2 trái đào và cái mông pp của em nó cứ nghoe nguẩy đung đưa trước mặt của anh đẫu bảo mẫu ạ.
- Mỹ Lệ la lớn: Biến Thái!
* Mỹ Lệ vội vã về phòng của mình.
* Trưa 2h
- Tuấn Trạch gõ cửa nhà Mỹ Lệ: Mở cửa cho anh ! Anh sẽ không làm gì em hết mà
- Mỹ Lệ: Dối trá! Tin em sẽ nghỉ việc không?
- Tuấn Trạch: Em mở cửa trước đã...
- Mỹ Lệ: Vào đi!
- Tuấn Trạch ôm Mỹ Lệ: Anh xin lỗi... anh bất cẩn quá. Đừng nghỉ việc mà.
- Mỹ Lệ: được rồi! Đừng có ham muốn bất chợt là được aa
- Tuấn Trạch: Anh đói
- Mỹ Lệ: Được rồi! Em sẽ nấu cho anh.
---
Thú vui tao nhã
* Sau buổi tối:
- Tuấn Trạch: Aaaaaaaaaaa! Cứu cứu tớ với
- Mỹ Lệ: Gì vậy?
- Tuấn Trạch: Có có con gián ở phòng tớ... huhu đêm nay tớ ngủ phòng cậu được không?