⬅ Trước Tiếp ➡

ngang ngược muốn hại ta." Quế Hỷ xuống giường, lê đôi giày, lục lọi nến thắp lên, trong căn phòng bất chợt bừng sáng.
Kiều Hỷ ngồi vào trước gương Lăng Hoa 2 sửa sang lại búi tóc tán loạn, liếc mắt nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, nhíu mày "Chưa đỡ à?
Cũng đã mấy ngày rồi?
Đã uống thuốc chưa?" Quế Hỷ đáp lời "Hạ sốt rồi, chỉ vẫn còn mệt." Cô đi tới bên vách tường, xách bình trà rót ra nửa chén để uống, liếc thấy trên cổ Kiều Hỷ có mấy vết hồng hồng tím tím, nhếch miệng lên rồi lại nuốt những lời định nói cùng ngụm trà xuống họng.
Ánh nến mong manh chiếu sáng tấm gương, Kiều Hỷ rút chiếc trâm thoa, thấy rõ biểu cảm của cô cũng không lên tiếng.
Chỉ tùy ý thả tóc, rồi xoay người kéo chiếc hòm da dưới giường ra, cởi dây khóa chéo rồi lục lọi lung tung, lấy ra hơn năm sáu chiếc áo lót tơ lụa và váy vẫn còn mới đặt lên ghế, lải nhải với cô "Ở Quan Đông phải mặc áo khoác dày, những thứ này tôi không dùng được, để lại hết cho cô " Quế Hỷ sợ run trong khoảnh khắc, vội vàng nóng nảy hỏi "Chẳng phải gánh hát muốn vào Kinh sao?
Tại sao lại đi Quan Đông?
Tôi phải tìm Kiều Tứ hỏi cho rõ ràng." Kiều Hỷ phì cười, một bên liên tay một bên nói "Cô vội vàng quá đó, không phải là cô và đại sư huynh có tình mà không được gặp, là tôi đây không thể theo mọi người vào Kinh..
Chiếc sườn xám màu anh thảo này tôi chưa mặc mấy lần đâu, cũng rất đẹp đó, đưa cho cô luôn." Võ Sinh trụ cột của gánh hát Tứ Hỷ là Kiều Ngọc Lâm, phụng chỉ Thái hậu vào cung ca diễn hai năm, bây giờ đã hơn nửa năm trôi qua.
Đúng dịp làn sóng các gánh Huy Ban 3 vào Kinh thành ca diễn đang thịnh hành, vốn là Kiều Tứ không muốn đi, nhưng được rạp hát Tụ Hưng ở Kinh thành mời đến biểu diễn, trả công cực kỳ hậu hĩnh, nên mới động lòng.
Nhưng sau lưng các sư huynh sư tỷ đều bàn tán, là Kiều Ngọc Lâm nhớ Quế Hỷ, biết rõ Kiều Tứ là tên thấy tiền sáng mắt nên mới bày ra cách này.
Ai cũng biết chuyện Kiều Ngọc Lâm và Quế Hỷ thích nhaụ Quế Hỷ bị Kiều Hỷ trêu chọc, tuy rất ngượng nhưng vẫn hỏi "Cô không theo đoàn vào Kinh là muốn đi đâu?
Kiều Tứ bị tiền làm cho sôi sục, chắc sẽ không thả cô tự do dễ dàng đâụ" Cô cầm bộ sườn xám dựa vào cột giường, liếc nhìn như có như không những chiếc cúc tròn bằng ngọc trai trên vạt áo, trắng bóng lung linh.
Giống như viên thuốc mà nhà truyền giáo đưa cho cô, vừa tròn vừa to đến quá khổ, cô bẻ làm bốn, ừng ực ừng ực nuốt vào bụng cùng nước đun sôi.
Cũng rất có hiệu quả, cơn sốt giảm xuống rất nhanh, chỉ là mất hết sức lực, nói xong câu này trong bụng bỗng nóng lên, cảm giác choáng váng cả đầụ Chú thích 1 Trúc đốm, trúc tương phi, hay còn gọi là trúc lệ.
2 lăng hoa là hoa cây ấu, nhỏ nhắn, màu trắng.
Ngày xưa, gương soi làm bằng đồng, thường có khắc vẽ hình lăng hoa ở phía sau, nên gọi là gương Lăng Hoa 3 Huy Ban Chỉ chung các đoàn kịch từ An Huy, Trung Quốc.
Từ năm Càn Long thứ 55, bốn gánh hát Huy Ban từ phía Nam bắt đầu lần lượt đến biểu diễn tại Bắc Kinh, mở đầu là Đoàn tuồng An Huy đến diễn trong sinh nhật vua Càn Long năm 1790.
Họ chủ yếu hát Nhị Huỳnh kèm theo một số điệu khác như Côn, Tú


⬅ Trước Tiếp ➡