Chương 14
Nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ khi nãy còn phủ trên chậu hoa, giờ đã leo lên mái hiên.
Thời gian ấy mà, con người bảo nó trôi thật chậm, thật ra lại có thể rất nhanh.
Trong Hí khúc chẳng phải cũng hát "Thời gian như tên bay tháng ngày tựa thoi đưa" đó sao..
Ai dè Hứa Ngạn Khanh kia lại một lời đồng ý luôn chuyện lấy vợ bé, còn chê Tạ Phương không đủ xinh đẹp..
Làm cho Tạ phu nhân không kịp trở tay, hy vọng càng nhiều thất vọng càng sâụ Thế gian này một khi đàn ông đã thay lòng, ngay cả thời gian cũng chẳng thể đuổi kịp.
Bà ta liếc mắt nhìn Tạ Phương đang xoắn nát cả khăn tay, thấp giọng ho khan một tiếng.
Dù có bị mất mặt thẹn thùng túng quẫn khổ sở đến đâu cũng không được thể hiện ra.
Danh môn khuê tú phải có khí chất thùy mị thanh cao, có nghiến nát hàm răng cũng phải âm thầm nuốt ngụm máu xuống.
Vẻ mặt của mẹ Hứa trái lại rất thoải mái, cười cười phân phó người hầu thêm hai thìa bối mẫu sơn trà vào trong chén trà của Tạ phu nhân, để bổ phổi giải nhiệt bớt ho.
Lại quan sát Tạ Phương từ trên xuống dưới, nhìn mặt cô ấy, bộ ngực, rồi cái mông đẫy đà tròn trịa, là tướng sinh đẻ cực tốt.
Trong đầu bà chợt nảy một ý, nuốt lời châm chọc đã ở bên mép vào trong, giọng nói chầm chậm mang vẻ chân thành "Ngạn Khanh trẻ tuổi không hiểu chuyện, chỉ biết con gái đẹp vừa mắt, lại không hiểu cái nhìn truyền thống của lớp người già chúng ta.
Con gái phải xem khung xương lớn hông đủ to, sinh con dưỡng cái kéo dài hương khói cho gia đình mới là chính đạo." "Chẳng phải vậy sao " Tạ phu nhân than thở, trong mắt lại hiện lên một tia hậm hực "Mỹ nhân đẹp đẽ rực rỡ, hơn nửa là nhìn được mà chẳng dùng được.
Tôi đây đào tim móc phổi, rút ruột rút gan lo nghĩ cho nhà thông gia." Bà ta đưa ngón tay gầy gò xương xẩu lên miêu tả thân hình của Tạ Phương như tính toán, nói tiếp "Cháu tôi cũng là con gái nhà đứng đắn được yêu chiều, các bà các chị đến nhà Đặng phu nhân đánh bài, ai thấy mà không khen nó một câu phúc tướng cực kỳ đâu, còn bảo phải làm mối cho người khác làm vợ cả.
Tôi tận tình khuyên bảo thuyết phục nó làm lẽ cho Ngạn Khanh, thế mà không biết cảm kích, uổng cho tôi đây ăn củ cải ướp muối còn phải bận tâm." Bà ta vốn muốn nói là chó cắn Lữ Động Tân, không hiểu được ý tốt của người khác, nghĩ ngợi một hồi hay là thôi đi.
Ăn củ cải ướp muối còn phải bận tâm ẩn dụ chỉ những kẻ tọc mạch không hiểu chân tướng mà lo nghĩ vô ích, làm người ta chán ghét; gần giống Lo bò trắng răng.
Chó cắn Lữ Động Tân, không hiểu lòng người tốt Đây là điển tích về Lữ Lã Động Tân và Cẩu Diễu, ý nói Lữ Đông Tân làm việc tốt nhưng bị hiểu lầm là có ý xấụ Bữa điểm tâm của mẹ Hứa là một chén chè trôi nước hạt mè, vỏ ngoài là bột nếp nhào với nước, bên trong dùng hạt mè đen, trộn với một muỗng mỡ heo và đường cát trắng, mềm mượt thơm ngon ngập miệng.
Đang ăn hào hứng thì nghe một đợt tiếng bước chân vang động trước hành lang, người hầu hoảng hốt đuổi theo thông báo nhưng vẫn chậm nửa bước, Tạ phu nhân mang theo Tạ Phương chưa mời đã tự tiến vào.
Bà chưa kịp súc miệng, chỉ lau mồm mép qua loa, lúc này mới phát hiện ra trong kẽ