Mê Tình Luyến Ái
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

loạt giải tán, lúc này anh thư ký ngân hàng mới khom người nhặt lên đồng tiền trộm giữ lại dưới lòng bàn chân kia, thổi phù phù rồi nhét vào trong túi.
Con đường đá xanh trong hẻm khôi phục lại vẻ yên tĩnh.
Xe ngựa dừng trước cổng một tòa nhà lớn, cánh cổng sơn đen rộng mở, bên trong yên tĩnh.
Hứa Ngạn Khanh không nhanh không chậm vén vạt áo bước lên bậc thềm, lão quản sự Hứa Tuyển lau vội mồ hôi trên trán chạy ra đón tiếp, hạ giọng bẩm báo "Phu nhân Tạ gia dẫn theo tiểu thư đến, đang trò chuyện ở Minh gian, bà lớn nói nếu Nhị gia trở về nhất định phải đến chỗ bà ấy ngồi một lúc." Minh gian là gian ngoài, thường để tiếp khách.
Vị hôn thê của Hứa Ngạn Khanh, cũng là đích nữ của Tạ gia, tên là Tạ Lâm Lang.
Trước đây ở nơi này, theo xếp hạng của cải thì Tạ gia không hẳn có địa vị quá cao.
Chỉ là mới năm trước, Tam gia nhà đó là Tạ Ký được cất nhắc vào làm việc trong cung, nghe nói rất được coi trọng, còn Tạ Lâm Lang cũng được nhận vào đi học ở trường nữ tại Kinh thành.
Hứa gia kiêng nể việc này nên cũng không nói gì, vốn nghĩ chẳng qua nửa năm một năm sẽ về thôi, ai ngờ chớp mắt đã hai năm, Tạ Lâm Lang còn chưa từng có ý định trở lại.
Mẹ Hứa cực kỳ không vui, trong tối ngoài sáng thì thầm với nhóm phu nhân nhà giàu, đơn giản chỉ buông ra vài câu bóng gió, nói chung đã truyền đến tai Tạ gia.
Hứa Ngạn Khanh xoa xoa mi tâm đầy vẻ mệt mỏi, đi về hướng chính phòng của căn viện phía Bắc.
Mới đi vào trong viện, dăm ba đứa hầu đứng thẳng lưng ngoài hành lang đã muốn vào phòng thưa bẩm, anh khoát tay ngăn lại, tiến gần tới bên tấm mành cửa sổ, nghe được giọng điệu có phần kích động của mẹ Hứa "Còn một năm nữa mới quay về?
Em ba, em năm của Ngạn Khanh hai năm nay đã cưới vợ cả, lại thêm vợ bé, con cái cũng ê a đọc chữ rồi.
Tới mỗi ngày lễ ngày tết, các phòng khác đều đông đông đủ đủ, chỉ có Ngạn Khanh lẻ loi đơn độc.
Nếu lão gia nhà tôi còn ở đây sẽ chẳng để Tạ gia các người làm mưa làm gió không biết phải trái vậy đâụ" "Chị à chị đừng nên tức giận.." Tạ phu nhân mở miệng với giọng điệu ôn tồn, lại bị mẹ Hứa ngắt lời "Ngạn Khanh nhà tôi đẹp trai như vậy, có học vấn lại ôn hòa nho nhã, quản lý gia sản nổi tiếng giỏi giang.
Tiểu thư nhà Vương Trung đường , khuê nữ nhà chủ tịch ngân hàng Lý, cả Triệu gia Tiết gia..
Ai cũng đẹp như Tây Thi, giỏi tựa Điêu Thuyền, người này lại tốt hơn người kia, lúc nào cũng chỉ chờ một câu nói của tôi thôi." Trung đường là một chức quan trong Nội các thời Minh Thanh.
"Cũng đâu phải là con gái trong thiên hạ đều đã chết sạch?
Không phải là con gái nhà bà thì không thể?
Chẳng qua đây là hôn sự lão gia đặt ra khi còn sống, nếu không vì nghĩ đến thể diện của ông ấy, tôi đã sớm.." Sau đó là những lời có chút khó nghe.
Hứa Ngạn Khanh vén mành tiến vào phòng, mẹ cả anh ngồi bên trong mặc đồ sam màu trắng, bên ngoài khoác chiếc áo màu thiên thanh thêu tiên hạc, trên tóc cắm một cây vân trâm phúc thọ bằng vàng đính đá quý.
Tuy tâm trạng đang khó chịu cũng không che mờ được dáng vẻ phú quý mặt mũi hồng hào.
Tạ phu nhân thấy anh đi vào, vội vàng kéo cô


⬅ Trước Tiếp ➡