"A..." Cô ngã dồn về phía trước.
Lúc ngã xuống. Thân thể va vào một vật thể ấm áp. Không may, tay cô bám lấy vật ấy, và, 'Xé... Băng băng... Băng!' trực tiếp xé đất cúc áo của anh.
Anh đưa hai tay, đỡ cô đứng dậy.
Trong thang máy chỉ có hai người, cô và Hiên Viên Liệt... Không thể nghi ngờ, cô cũng chỉ có nhào tới trên người Hiên Viên Liệt mà thôi. Hơn nữa, cúc áo trong tay, Không nghi ngờ cũng là của Hiên Viên Liệt rồi !
Tôi ngất...
Lúc này, cô chỉ hận không thể trực tiếp đập đầu chết ngay trong tình cảnh này.
"Tiên sinh, xin lỗi, tôi không cố ý. " Vội vàng nói, vì không muốn bị Hiên Viên Liệt phát hiện sơ hở, cô còn cố ý giấu giọng đi. Trở nên nữ tính hơn bội phần.
"Kéo áo tôi đây, cô rất chủ động a." Hiên Viên Liệt lãnh đạm nói. Mình còn chưa có ý định trêu cô, cô đã nhào tới rồi. Làm sao anh có thể bỏ qua thời cơ tốt như vậy chứ?
Tiêu Tiêu tùy tiện thắt lại thắt lưng cho anh, "Tôi thật sự không phải cố ý, thắt lưng này, trả cho ngài, đồ của ngài, tôi nhất định sẽ bồi thường." cô ra vẻ trấn định.
"A... Không cần bồi thường đâu." Anh lạnh lùng nói.
"Tiên sinh, xin ngài thả tôi ra có được không?" Tiêu Tiêu nhìn chung quanh một chút, đã có thể mơ hồ trông thấy hai tay Hiên Viên Liệt rồi.
Và chuyện kì quái chính là, Hiên Viên Liệt siết chặt tay giữ cô hơn rồi.
"Tiên sinh!" Chau mày, cô lập tức dùng sức giãy dụa. Cái tên Hiên Viên Liệt này bị sso vậy chứ... Sao lại không chịu t hả r ra, có ý đồ gì chứ.
Lúc Tiêu Tiêu dùng sức giãy dụa, Hiên Viên Liệt đột nhiên buông tay ra, khiến cô lần nữa mất thăng bằng. Sao anh có thể thả tay ra đột ngột như vậy chứ?
Người ngã ngửa về sau.
'Ba!'
Cổ tay bị bàn tay lớn nắm lấy lần nữa, anh kéo mạnh cô vào ngực mình: "Tiểu thư, cần phải đứng vững nha."
"A!" Bị kéo như vậy, Tiêu Tiêu lại đụng đầu vào ngực anh. Trọng tâm bị mất , trong bóng tối cô cũng không kịp trở tay!
Bỗng nhiên! Khi bổ nhào vào người Hiên Viên Liệt, ầm! Người Hiên Viên Liệt cũng đụng vào vách thang máy. Sau đó hai người nằm sõng xoài trên đất.
Tiêu Tiêu chưa kịp tỉnh táo liền phát hiện, phát hiện mình đang nằm trên người Hiên Viên Liệt!
"Ách!" Dốc sức hoàn hồn.
Trong bóng tối, Hiên Viên Liệt nhếch miệng lên thành một đường cong: "A... Nhìn xem cô đang không ngừng chủ động này, nóng vội vậy sao? ." Nói xong anh xoay người, đặt Tiêu Tiêu dưới thân.
Tình thế xoay chuyển nhanh như vậy, đến lúc cô hoàn toàn tỉnh táo lại, hai người đã như sắp dính sát vào nhau, cô còn có thể cảm nhận được mùi hương nhàn nhạt trên người anh. Không khí đã nóng bức, cô còn kéo thắt lưng anh, khiến khoảng cachd càng thêm gần hơn. Tình huống này khiến người ta thật khẩn trương.
"Anh..." Cô nói không nên lời.
"Tôi làm sao? Tôi đang thỏa mãn yêu cầu của cô mà." Anh lên tiêngd, mắt đen hiện lebe tia giảo hoạt, bàn tay chậm rại di chuyển từ chiếc eo mảnh khảnh của cô đi xuống, có trời mới biết tối hôm qua anh giận dữ cỡ nào, bàn tay lại kéo khóa bên hông.
"Xì xì xì..." Tiếng khóa như tienge còi báo độngt hức tỉnh não bộ con người.
Còn chưa kịp phản ứng thì bàn tay lớn đã tiến vào bên trong. Tay anh thô ráp, mỗi ngón tay nhue mang theo dòng điện.
1: Bất lực
Tiêu Tiêu giãy dụa thân thể, muốn từ dưới thân của anh trốn thoát ra ngoài.
"Hiểu lầm? Người phụ nữ, cô có biết bây giờ mỗi khi cô động một cái, đều giống như câu dẫn tôi không?" Anh lạnh lùng nói qua, mắt đen mang theo vài tia nghiền ngẫm. Anh làm sao có thể bỏ qua cái người phụ nữ này.
Nghe anh nói kiểu này, Tiêu Tiêu lập tức cứng đờ bất động: "Hiên... Tiên sinh, xin ngài đừng như vậy." Cô thiếu chút nữa kêu tên Hiên Viên Liệt. May mắn kịp thời ngừng.
Thế nhưng mà ngón tay của anh không có yên tĩnh.
"anh..." Mày liễu nhíu chặt, cô dâng lên lửa giận, đã không muốn lại cùng Hiên Viên Liệt kéo đi xuống như thế, đang muốn mở miệng nói cái gì... Đột nhiên!
"ưm..." Môi bị môi băng lãnh phong bế rồi.
Cô nhất thời không thể tưởng tượng nổi mở to hai mắt, Hiên Viên Liệt... Vậy mà cưỡng hôn cô. trên mặt gấp mím chặt môi, cảm thấy anh truyền đến cảm giác mát lạnh.
Thân thể không khỏi run lên! Cả kinh quên đi giãy dụa.
Hiên Viên Liệt nhếch miệng lên thành đường cong, đây là hương thơm thuộc về cô.
Cảm giác kỳ quái truyền đến, thân thể vậy mà mềm xuống, đầu óc ông ông tác hưởng: "anh, đứng lên... Ưm..."
Cô một mực sốt ruột há mồm, muốn nói chuyện, lại cho anh có cơ hội lợi dụng được, chiếm cứ cô.
Lòng bàn tay dùng sức đẩy anh.
Có thể ốc còn không mang nổi mình ốc, ngoại trừ âm thanh nói quanh co, vậy mà bất lực rồi...
Hôm qua lúc trời tối uống say, trong đầu Mộ Tiêu Tiêu là một mảnh mờ mịt, tuy có phản ứng tự nhiên, có thể cũng sẽ cảm giác không thái quá kịch liệt. Mà chuyện đêm đó cô cũng không nhớ rõ rồi. Có thể bây giờ! Bị hôn đến cảm giác hít thở không thông, mỗi một cái, đều một phát kích động toàn thân. Tựa hồ muốn hoàn toàn cắn nuốt cô, môi nguyên bản băng lạnh như vậy, vào thời khắc ấy, vậy mà biến thành nóng hổi .
Anh cường thế, như là sấm chớp mưa bão không cho cô thời cơ phản kháng. Đòi lấy, cướp đi tất cả hương thơm của cô.
"ưm..." Lúc này, giọng nói quanh co cũng biến thành không có cường thế như vậy, thân thể cô cũng sắp bị anh ép khô một dạng.