Chương 30
Thu Tranh còn chưa kịp thở phào, đã nghe anh nói tiếp “Cô muốn để ông nội biết, cô phải dùng thuốc ức chế để vượt qua kỳ phát tình sao?”
Thu Tranh “Vậy... vậy tôi tự mình... chịu được, không sao, tôi có thể tự vượt qua được.”
Ôn Diên chẳng cho cô cơ hội nói tiếp, cô có vượt qua nổi hay không anh không biết, nhưng anh thì không thể vượt qua được.
Anh ngậm lấy đôi môi người phụ nữ, cả một đêm trằn trọc, cuối cùng vào khoảnh khắc này cũng có một nơi để trút hết.
Thu Tranh chỉ cảm thấy mình đúng là lấy đá đập chân mình.
Sao vô duyên vô cớ lại đi đến mức này chứ cuối cùng vẫn thật sự làm rồi?
Đợi đến khi hai người ra khỏi phòng, trời đã gần trưa rồi.
Ông nội Ôn vừa từ bên ngoài trở về, tay dắt theo mấy con chó Golden khổng lồ, hiển nhiên là vừa dắt chó đi dạo về.
“Dậy rồi à?” Ông nội Ôn cười tủm tỉm chào hai người.
“Vâng.” Người trả lời là Ôn Diên, giọng điệu mang theo cảm giác sung sướng khó tả.
Ngược lại là Thu Tranh, ánh mắt lảng tránh.
Mất mặt chết đi được, cô thầm nguyền rủa Ôn Diên, kéo dài đến tận giờ mới chịu ra khỏi phòng, chẳng khác nào công khai tuyên bố với cả nhà rằng họ vừa làm gì trong đó
Sớm biết thế, thà bị coi là kẻ biến thái còn hơn, làm biến thái trong mắt một người, còn hơn là làm biến thái trong mắt cả nhà.
Giờ thì hay rồi, không biết những người khác đang nghĩ gì trong đầụ
Thu Tranh hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào ông nội Ôn, chỉ đành giả vờ ngắm mấy con chó ông dắt, tìm cớ lảng sang chuyện khác “Ông nội, ông đi dắt chó đi dạo ạ? Nghe nói giống Golden này khỏe dữ lắm đó ạ.”
“Ừ, chạy bộ cùng chúng nó cả buổi sáng.”
“Sức khỏe ông nội tốt thật.” Thu Tranh chân thành khen ngợi, thật sự, bảo cô đi, đừng nói dắt chó, mấy con chó này chắc còn dắt ngược lại cô mất.
Ông nội Ôn cười đến híp cả mắt “Đó là đương nhiên, thân già này còn cứng cáp lắm, nói gì thì nói cũng phải đợi đến lúc chắt của ông ra đời mới được.”
Thu Tranh “...”
Cô vẫn nên im miệng thì hơn.
Điều đáng giận nhất là lúc ông nội Ôn nói câu đó, Ôn Diên còn thật sự liếc cô một cái.
Thu Tranh tức giận lườm lại, giục anh sinh con thì anh nhìn tôi làm gì Tốt nhất là anh tự đẻ được đi.
Ôn Lâm đã rời khỏi, hình như vốn định đợi Thu Tranh nhưng không đợi được, đành phải đi trước.
Người giúp việc mang một mảnh giấy lại, nói là thông tin liên lạc mà cô Ôn Lâm để lại cho Thu Tranh, còn chưa kịp đến tay cô thì một bàn tay đã thò ra chặn lại giữa chừng.
Là Ôn Diên.
Ánh mắt anh dừng trên mảnh giấy, nội dung trên đó vẫn là kiểu phong cách phóng túng quen thuộc của Ôn Lâm.
Lông mày anh khẽ nhíu, nhưng kìm được không xé ngay, mà nhìn sang Thu Tranh “Muốn không?”
Thu Tranh đã thu tay về, lắc đầụ
Alpha có khuynh hướng cuồng bạo, tốt nhất nên tránh xa.
Huống hồ cô cũng chả muốn lắm, họ hàng bên phía Ôn Diên, ít tiếp xúc thì hơn.
Ôn Diên không biết ý nghĩ trong đầu cô, chỉ thấy cô thực sự không quan tâm, sắc mặt mới dịu đi đôi chút “Tác phong của cô ta không tốt, sẽ làm hư cô.”
Phải phải phải, tác phong của anh thì chuẩn mực nhất đời đấy, liệt nam
Trước khi rời khỏi nhà chính, ông nội Ôn còn giao cho Thu Tranh một nhiệm vụ.