Ôn Diên để cô chọn, nhưng vào thời điểm đó, cô không còn lựa chọn nào khác.
Âm báo tin nhắn bất chợt vang lên cắt ngang dòng hồi tưởng của Thu Tranh, cô cúi đầu nhìn, phía trên điện thoại bật ra khung trò chuyện, vỏn vẹn vài chữ ngắn gọn.
Chín giờ tối.
Thu Tranh nhìn vào chú thích tên Ôn Diên, rồi lại nhìn vào đoạn video vẫn còn mở, bóng dáng người đàn ông đang dần khuất xa trong ống kính của phóng viên.
Ôn Diên là thiếu gia của tập đoàn WK, cũng là người phụ trách dự án nghiên cứu và phát triển thuốc ức chế lần này, vì giai đoạn thử nghiệm khép kín nên đã hai tháng nay bọn họ chưa gặp nhaụ
Mặc dù khi xem video này cô đã biết, sớm muộn gì cũng phải gặp mặt, nhưng... anh hẳn là vừa xuống máy bay cách đây một tiếng nhỉ?
Được rồi... kế hoạch hôm nay phải thay đổi.
Lúc này, trong phòng thí nghiệm của tập đoàn WK.
Người đàn ông đang dựa vào ghế khép hờ mắt.
Đã một tiếng trôi qua kể từ khi anh gửi tin nhắn.
Không ngoài dự đoán, chẳng hề có hồi âm, không thể xác định đối phương có phải vẫn chưa xem hay không. Đương nhiên, Ôn Diên mở mắt ra, lại bật điện thoại đang cầm trên tay lên.
Màn hình đầy rẫy những thông báo một chiều từ phía anh.
Cho dù cô có nhìn thấy cũng sẽ không trả lời, chẳng biết từ lúc nào, không trả lời đã trở thành sự đồng ý mặc định giữa bọn họ.
Tin nhắn cuối cùng vẫn là hai tháng trước, anh nói “Tôi sẽ đi công tác một thời gian”, đối phương vẫn như thường lệ không hồi âm. Mà từ đó đến nay càng không có lấy một câu trò chuyện.
Người bạn đời của anh lạnh lùng hoàn toàn đúng với kỳ vọng ban đầu của Ôn Diên.
Chỉ là người đàn ông nghĩ vậy, nhưng vẻ cau mày lại chẳng hề giống như đang hài lòng.
Anh nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu, màn hình điện thoại lóe lên, tắt đi, tắt rồi lại sáng, sáng rồi lại tắt.
Cứ như vậy không biết bao nhiêu lần, cuối cùng anh gửi đi một dòng.
Đổi, sáu giờ tối.
Sáu giờ thì tính là buổi tối gì chứ?
Lúc năm giờ Thu Tranh đã sửa soạn ra cửa, trong lòng thầm châm chọc.
Nhưng ai bảo thời gian của người ta quý giá hơn, mọi thứ đều lấy thời gian của anh làm chuẩn.
Năm giờ vẫn chưa phải giờ cao điểm, Thu Tranh ở hơi xa, nhưng trên đường thông thoáng nên vừa kịp đến địa điểm hẹn.
Vừa xuống xe đã có người đến nhận chìa khóa xe của cô để đi đỗ, một người khác thì cười dẫn đường cho cô “Cô Thu, ngài Ôn đang đợi cô rồi.”
Sớm quá.
Ít nhất đối với Ôn Diên mà nói đúng là sớm thật, có lẽ là sau hai tháng tăng ca cuối cùng cũng được nghỉ phép chăng?
Thu Tranh cố gắng dùng đủ loại suy nghĩ vẩn vơ để giảm bớt sự căng thẳng của mình, nhưng khi thang máy "ting" một tiếng mở ra ở tầng cao nhất, tim cô vẫn đập thình thịch.
Trước mắt là một nhà hàng sang trọng đến mức khiến cô có hơi chùn bước.
Không lâu trước đây cô vừa rời khỏi căn phòng cũ kỹ cách âm cực kém, thậm chí còn chả có thang máy của mình, giờ đây lại giống như bước vào một thế giới khác.
Giờ này khách khứa chưa nhiều, nhưng Thu Tranh biết vị trí ở đây khan hiếm đến mức phải đặt trước vài tuần.
Nhân viên phục vụ tiếp tục đi trước dẫn đường “Cô Thu, mời đi bên này.”