Chương 6
Tô Ánh Hàm "Anh làm sao mà biết được là anh ấy không thích?"
Tần Nhiên "Mấy năm nay có biết bao nhiêu là mỹ nữ vội vội vàng vàng đến câu dẫn, anh trai anh có bao giờ liếc họ lấy một cái đâu?"
Tô Ánh Hàm nói "Nhưng em không giống họ."
Tần Nhiên "Em không giống chỗ nào?"
Tô Ánh Hàm nghiêm trang "Em đẹp hơn."
Tần Nhiên ở đầu bên kia điện thoại cười hết sức vui vẻ "Bà cô yêu dấu của anh, anh biết em đẹp, nhưng vấn đề là từ trước giờ đâu phải là không có mỹ nữ dán đến chỗ anh trai anh đâụ"
Tô Ánh Hàm cắn môi "Thế em nên làm gì bây giờ?"
Tần Nhiên suy tư một lát rồi đề xuất "Bây giờ em cứ tiếp tục giả vờ thanh thuần đáng yêu đi, anh trai anh thích kiểu này."
Giọng Tô Ánh Hàm đầy mùi thuốc súng "Anh làm sao biết là anh ấy thích kiểu này? Chẳng lẽ bạn gái cũ của anh ấy là kiểu như vậy sao??"
Tần Nhiên vội vàng giải thích "Anh ấy mấy năm nay không phải vội vàng làm việc thì cũng là cùng gia tộc tranh đấu, nào có bạn gái cũ? Còn lý do tại sao anh biết, đương nhiên là bởi vì nghề nghiệp của anh mách bảo rồi."
nữ chính đúng là một con cáo thành tinh "
============================================================
t
t
Tuy rằng Tần Nhiên thoạt nhìn có vẻ ăn chơi đàng điếm không làm việc đàng hoàng, đúng chất một phú nhị đại ăn chơi trác táng, nhưng trên thực tế, hắn cũng có nghề nghiệp, hắn là một bác sĩ tâm lý.
Trước đây tất nhiên Tô Ánh Hàm chưa từng đem cái nghề nghiệp này của Tần Nhiên để trong mắt, nhưng giờ sự việc lại có liên quan đến Tần Tu, cô không khỏi nghiêm túc hẳn.
" Anh xác định anh thật sự hiểu cách phân tích tâm lý người khác sao? "
" Em đây là đang hoài nghi năng lực của anh sao bảo bối? Anh trai em tốt xấu gì cũng là cầm được bằng tốt nghiệp của trường đại học danh tiếng đấy. "
Tô Ánh Hàm nghe ngữ khí của hắn rất chắc chắn, liền thử tin tưởng hắn một lần xem sao, nhưng còn chưa đợi cô cẩn thận hỏi lại, bên kia phía Tần Nhiên lại truyền đến một loạt âm thanh sột sột soạt soạt.
Ngay sau đó Tần Nhiên vội vàng nói với Tô Ánh Hàm " Đối tượng của anh dọn gạch xong trở về rồi, tối lại nói chuyện tiếp", sau đó liền tắt máy.
Tô Ánh Hàm "Alo? Alo? "
Cái vẹo gì vậy, Tần Nhiên người này quả nhiên vẫn là trước sau như một không đáng tin cậy.
Nguyên cả buổi tối Tần Nhiên cũng không có gọi lại, Tô Ánh Hàm nằm ở trên giường rồi ngủ mất.
Ngày hôm sau lúc tỉnh lại đã là giữa trưa, Tô Ánh Hàm xoa xoa mắt bước xuống giường, lúc xuống nhà không thấy Tần Tu, chỉ có một vị quản gia khoảng năm mươi tuổi tiến đến nói chuyện với cô.
" Thiếu gia trước khi đi có dặn, Tô tiểu thư ngài nếu có nhu cầu gì có thể nói cho tôi biết. "
Tô Ánh Hàm trong lòng thất vọng cực kỳ, nhưng vẫn không quên vở kịch " Say rượu đứt phim " của mình hôm qua, làm bộ ngây thơ " Thiếu gia? Thiếu gia nào cơ? "
Quản gia ôn hòa cung kính đáp " Là Tần gia thiếu gia, Tần Tụ "
Tô Ánh Hàm tiếp tục làm bộ kinh ngạc "Nguyên lai là Tần đại ca, ngày hôm qua là anh ấy đưa tôi trở về sao?"
Quản gia nói "Đúng vậy."
Tô Ánh Hàm nhìn nhìn chính mình, lại nhìn nhìn ngoài cửa sổ, khó xử hỏi "Tần đại ca, anh ấy khi nào mới trở về?"
Quản gia "Chuyện này... Lúc thiếu gia đi không có nói."