⬅ Trước Tiếp ➡

Bên ngoài còn đang sấm chớp, mưa rất to, cô một thân thiếu nữ sợ giông tố làm sao đi ra ngoài được? Tô Ánh Hàm chỉ có thể ngừng giãy giụa, tay bắt lấy một góc áo ngủ của Tần Tụ
Tần Tu tựa hồ cười một tiếng ngắn ngủi.
Rốt cuộc cũng đi qua hết hành lang mà về tới phòng Tần Tu, Tô Ánh Hàm bị anh đặt lên trên giường.
"Tôi..." Vừa được đặt xuống là Tô Ánh Hàm liền chui vào trong chăn trốn đến góc tường, nhắc nhở Tần Tu, "Anh, anh đừng quên tôi hiện tại vẫn là vị hôn thê của em trai anh "
Tần Tu nhướng mày "Cho nên?"
Tô Ánh Hàm nói tiếp "Anh còn nói, còn nói hôm nay sẽ không chạm vào tôi."
Tần Tu không trả lời, chỉ kéo Tô Ánh Hàm người đang gắt gao nắm chăn qua, sau đó lại túm chân cô, đem thân mình đang cuộn tròn của cô duỗi thẳng.
"A ~"
Thật thô bạo Cô rất thích
Nhưng sự tình sau đó không giống như Tô Ánh Hàm tưởng tượng cho lắm.
Tần Tu không có tách ra chân cô ra trực tiếp làm, mà là chỉnh gối đầu cho cô, sau đó đắp chăn lên.
"Ưm..."
Ưm?
"Phòng kia chút nữa là bị em phá hư rồi, hiện tại toàn là khói, không ngủ được nữa."
Tô Ánh Hàm túm chăn, nhỏ giọng nói một câu "A."
"Hôm nay ngủ ở đây đi."
"Vậy... còn anh?"
"Hỏi tôi làm gì?" Tần Tu chống tay vào hai bên sườn Tô Ánh Hàm, thanh âm tựa hồ mang theo ý cười "Em luyến tiếc tôi?"
"Mới không phải." Hô hấp Tô Ánh Hàm dồn dập, thanh âm mềm mại, vừa sợ hãi lại ngọt ngào, "Tôi muốn nói là, lúc anh ra ngoài, làm ơn đóng cửa giúp tôi... A "
Lời còn chưa nói xong thì ngoài trời lại rơi xuống một đạo sấm sét, Tô Ánh Hàm không khỏi cảm thán ông trời thật sự đang giúp cô, vì thế nắm chặt cơ hội trời cho này, cô run lên, xoay người bắt lấy cánh tay Tần Tu đang để bên người.
Cô gái nhỏ thoạt nhìn như là thật sự bị dọa sợ rồi.
Tô Ánh Hàm nhắm chặt mắt, lông mi chấn động, hai vú cũng run lên, mà cánh tay Tần Tu bị cô bắt lấy, vừa lúc như có như không mà bị cô ấn vào ngực.
Tròn tròn, mềm mại, lại kiều nộn làm người khác muốn liếm láp thưởng thức.
"Tô Ánh Hàm."
Tần Tu kêu tên cô, cả người cũng bởi vì động tác của Tô Ánh Hàm mà ngã xuống trên người cô.
"Thật xin lỗi..."
Sau khi phản ứng lại, Tô Ánh Hàm lại định đẩy Tần Tu ra, nhưng Tần Tu đã nửa ôm cô vào trong ngực, còn kéo xuống áo ngủ khó khăn lắm mới che đậy được thân mình của cô, dùng bàn tay to rộng bao lại một bên vú.
"A ~ đừng..."
Tần Tu dùng hai ngón tay kẹp lấy đầu v phấn nộn, hướng lên trên lôi kéo.
"Ân ~ a..."
"Kêu dễ nghe như vậy," Tần Tu lên giường, kéo Tô Ánh Hàm qua, dương v t cứng rắn hướng đến giữa hai chân cô cắm xuống, "Có đôi khi tôi thật sự hoài nghi, em là vô tình do không có ý thức ở phương diện này, hay là nói, em cái gì cũng hiểu, chỉ là cố ý muốn câu dẫn tôi?"
"Tôi không... A ~"
Tô Ánh Hàm vốn còn muốn cãi lại một chút. Nhưng mà khi quy đầu cực nóng bỏng xẹt qua hoa môi cô tiến thẳng đến miệng huyệt, cô chỉ cảm thấy từ xương nhảy lên một cổ điện giật tê dại, đại não trở nên trống rỗng, không thể nói lấy được một câu hoàn chỉnh.
"Tô tiểu thư, em lại ướt."


⬅ Trước Tiếp ➡