⬅ Trước Tiếp ➡

Nói xong, Tần Tu thẳng tắp nhìn chằm chằm Tô Ánh Hàm, đem ba ngón tay kia đưa vào trong miệng, tỉ mỉ liếm từng cái một.
Tô Ánh Hàm chịu không nổi.
Ánh mắt Tần Tu cực nóng bỏng, rõ ràng biểu tình nghiêm trang, mười phần áo mũ chỉnh tề, nhưng cố tình động tác vừa rồi lại vô cùng lớn mật bỉ ổi.
Anh ăn dâm dịch của cô.
Dâm dịch chảy ra từ nộn bức của cô.
Chỉ là, ngẫm lại, Tô Ánh Hàm ngay lập tức vui sướng, hiện tại Tần Tu đang làm cho cô xem.
Thanh âm của Tần Tu thấp xuống "Tô Ánh Hàm, em thích tôi?"
Tô Ánh Hàm chỉ có thể cắn ngón tay khóc thút thít.
Một giây sau, Tần Tu liền rút tay cô ra, cúi người muốn hôn xuống.
Tô Ánh Hàm nghiêng đầu né tránh.
"Không thể..." Cô nhắm mắt rơi lệ, "Nụ hôn đầu tiên, nụ hôn đầu tiên là muốn để lại cho anh Tần Nhiên..."
Những lời này có thể xóa đi hiềm nghi rằng cô thích Tần Tu mà cố ý câu dẫn, lại có thể khơi dậy cái gọi là dục vọng thắng thua của đàn ông. Quả nhiên, Tần Tu ngay lập tức thay đổi sắc mặt, cường hôn cô.
"Ưm, ân ~"
Ở trong khoang miệng cô càn quét hai vòng xong, Tần Tu mới chịu lui ra ngoài, còn ác liệt mà nói cho cô biết
"Nụ hôn đầu tiên của em hôm qua đã bị tôi cướp đi, không có khả năng để lại cho Tần Nhiên."
Hô hấp Tô Ánh Hàm rối loạn, khóc càng lớn hơn, vừa khóc vừa nói
"Tại sao lại đối xử với em như vậy... Anh, anh rõ ràng là anh trai Tần Nhiên..."
"Tại sao ư?" Tần Tu nhéo nhéo mặt cô, thanh âm luôn bình tĩnh lúc này mang theo tiếng cười lạnh, "Không phải do em đưa dê vào miệng cọp, ở đây câu dẫn tôi sao?"
"Không phải, em không có..."
"Vừa rồi rất sướng sao?"
"Không... Cái, cái gì?"
"Muốn sướng hơn?"
"Không, ân ~ a ~"
Lời cự tuyệt của Tô Ánh Hàm không có lấy một chút tác dụng, Tần Tu lúc này đã quỳ xuống giữa hai chân cô, kéo quần lót xuống, một ngụm ngậm lấy tiểu huyệt ướt đẫm của cô.
nannannannan
Lời tác giả
Đây thật ra là một câu chuyện lưỡng tình tương duyệt nhưng lại một hai phải chơi thành cường thủ hào đoạt a.
nếu các cô đọc chương này và trầm trồ trình diễn xuất của Hàm Hàm thì tôi thấy là hơi sớm đấy = về sau các cô sẽ thấy là trình Hàm Hàm phải tới tầm ảnh hậu rồi cơ =
============================================================
t
t
Tô Ánh Hàm đã sớm nước chảy thành dòng. Lúc này môi Tần Tu dán lên, cảm giác kích thích mãnh liệt đến nỗi làm xương cô tê dại, hoa huy t lại phun ra một cỗ mật dịch.
"Em thật mẫn cảm."
Tần Tu dùng chiếc lưỡi thô dày cuốn đi nước sốt chảy ra từ trong miệng huyệt, lại mút mút cánh hoa phấn nộn mềm mại của cô, tựa hồ là rất vừa lòng với hương vị ngọt ngào này, tay còn đùa giỡn nhéo nhéo tiểu âm hạch, cười
"Sao lại ngọt như vậy chứ?"
Tô Ánh Hàm cảm thấy thẹn đến mức hai chân run cả lên. Cô dựa vào cửa sổ sát đất sau lưng, khóc thút thít xin tha
"Đừng mà, Tần đại ca, cầu xin anh, dừng lại, em, em là vị hôn thê của Tần Nhiên..."
"Dừng lại sao?"
Tần Tu vuốt ve âm đế của cô, đồng thời hai chân đang quỳ gối lại tiến lên phía trước một bước, môi càng dán chặt chẽ trên tiểu huyệt mềm mại yêu kiều, "Nhưng nơi này của em không nói như thế với tôi."
"A ~"


⬅ Trước Tiếp ➡