⬅ Trước Tiếp ➡
Trạm trưởng Trần thừa nhận tay nghề của Ninh Hương, nói chuyện với cô cũng rất khách sáo, “Có có, còn có một chút vỏ gối với hoa mũi giày, cô đến muộn một bước thì tôi đã phát ra ngoài rồi. Nếu cô đã đến, vậy thì cho cô cầm về làm là được.”
Ninh Hương vẫn cười cười, không cần giả vờ thì giọng nói cũng dịu dàng, “Vậy thì cảm ơn trạm trưởng Trần rồi.”
Trạm trưởng Trần đưa số lượng bao gối và hoa mũi giày cho Ninh Hương, ghi chép lại vào sổ sách, buông bút xuống nhìn Ninh Hương cười nói “Còn có mấy việc cần kỹ thuật cao, cô có muốn làm không? Nếu cô cảm thấy thời gian cho không đủ thì tôi sẽ nới lỏng cho cô?”
Mấy đồ dùng gia đình như vỏ gối, vỏ chăn, đệm ngồi, khăn trải bàn này không cần dùng sợi tơ mảnh nhiều, tất nhiên được coi là công việc thêu khá thô. Công việc tinh tế chú trọng nhiều, cũng không phải tú nương bình thường ai cũng có thể làm.
Ninh Hương không làm công việc tinh tế, tất nhiên không phải là vì thời gian mà trạm đặt thêu cho không đủ. Cô là một người chỉ cần bắt đầu thêu thùa là có thể quên ăn quên ngủ, cho dù dành tất cả thời gian đều tận dụng hết, cô cũng có thể hoàn thành sản phẩm thêu trong thời gian quy định.
Không nhận việc này là vì tay không làm được nữa, cô hơi mở lòng bàn tay ra, cúi mắt nhìn ngón tay vừa khô vừa thô ráp, hít nhẹ một hơi ngẩng đầu tiếp tục cười nhẹ nói “Trạm trưởng, tôi tạm thời làm không được, đợi một thời gian nữa đi, qua một thời gian nữa tôi lại làm.”
Trạm trưởng Trần tự nhiên không miễn cưỡng cô, đưa nguyên liệu vỏ gối và hoa mũi giày đã đếm xong bọc lại cho cô liền để cô đi.
Bữa cơm buổi sáng ăn không nhiều, buổi trưa lại không ăn cơm, trên đường từ công xã về Ninh Hương chỉ cảm thấy bụng rất là đói. Bụng kêu ọc ọc hai tiếng, cô nuốt ngụm nước bọt ép cảm giác bụng rỗng xuống coi như không có chuyện này, tiếp tục đi nhanh qua cầu đá quay về đại đội Điềm Thủy.
Về đến đại đội Điềm Thủy cũng không về nhà, trực tiếp đến phường thêu ở đại đội.
Huyện Vu tổng cộng có bảy công xã, gần như hơn nửa công xã đều có trạm đặt thêu riêng, mà công xã có trạm đặt thêu dưới quyền đại đội thì gần như đều có phường thêu riêng. Tú nương nông thôn có thể tự mình ở nhà thêu thùa, cũng có thể đến phường thêu làm cùng nhau, thời đại này chú trọng làm việc tập thể nhất.
Khung thêu của Ninh Hương để ở nhà họ Giang không mang về, bây giờ cô cần thêu nên chỉ có thể đến phường thêu ở đại đội dùng khung thêu của công bên trong đó một lúc. Tự nhiên cũng là vì tránh Hồ Tú Liên cùng Ninh Kim Sinh, tránh cho lại cãi nhau vì chuyện ly hôn, phiền muốn chết.
Trong phường thêu có bốn năm tú nương đang thêu thùa, đều là phụ nữ ở đại đội Điềm Thủy. Bọn họ tự nhiên cũng đều nhận biết Ninh Hương, một người phụ nữ hơi béo trong đó tóc cắt ngắn ngang tai, nhìn thấy Ninh Hương thì cười nói “Ùi ôi đây không phải là phu nhân xưởng trưởng đại đội Cam Hà à, sao lại đến đại đội Điềm Thủy chúng tôi vậy?”
Ninh Hương còn nhớ người phụ nữ béo này, lớn hơn cô bảy tám tuổi, từ đội hai của bọn họ gả sang đội bốn.
Phụ nữ nông thôn lắm mồm lắm miệng, tuy rằng nói ra thì có chút kỳ cục, nhưng cũng không phải là có ác ý,vì vậy Ninh Hương không để trong lòng, chỉ cười một chút cho có lệ, cũng không để tâm đến.
Cô đi rửa tay trước, quay về liền trực tiếp đi tìm một chiếc khung thêu không ai dùng. Ngồi xuống lấy ra dầu ngao tỉ mỉ xoa tay, rồi đem vải mà cô nhận từ trạm thêu ra, cố định nó trên khung một cách cẩn thận.
Kích thước của hoa trên mũi giày rất nhỏ, dù gì thì mũi giày cũng chỉ to được như thế vậy nên không cần dùng đến khung thêu loại to, dùng tay cầm thêu là được, nhưng vỏ gối lại cần dùng khung lớn.
⬅ Trước Tiếp ➡