Có hy sinh nhiều hơn nữa, cho dù để người ta uống sạch máu thì cũng không có được sự tôn trọng và báo đáp cho dù là thấp nhất, bọn họ đều đã coi đây là điều tất nhiên, cảm thấy những chuyện này là một người con cả, một người chị cả như cô phải làm.
Hồ Tú Liên cùng Ninh Kim Sinh trước giờ cũng chưa từng nghĩ cho cô, chưa bao giờ nghĩ trong lòng cô muốn điều gì. Hy sinh bóc lột cô để nuôi em trai em gái, ngay cả hôn nhân cũng lợi dụng nốt, bắt cô phải gả cho một ông già lớn hơn cô mười tuổi bên người còn có mẹ già và bà đứa nhỏ.
Cô không hề bằng lòng gả cho Giang Kiến Hải, từng khóc từng từ chối nhưng mà Hồ Tú Liên nói là vì tốt cho cô. Nói cô còn trẻ không hiểu chuyện, đợi sau này tự nhiên sẽ hiểu được chuyện cô làm mẹ này đều là vì tốt cho cô.
Sau này cô quả thực đã biết, vì tốt cho cô là giả, vì tốt cho trong nhà mới là thật. Bọn họ dựa vào cô kiếm tiền hút máu cô còn chưa đủ, ngay cả hôn nhân cũng muốn lợi dụng, bóc lột giá trị duy nhất còn sót lại trên người cô, tiếp tục cống hiến vì gia đình.
Mà sau khi tất cả giá trị của cô bị bóc lột hết thì liền trở thành mụ già vứt ra rìa bị tất cả mọi người trong nhà coi thường.
Ninh Hương tất nhiên sẽ không nói những chuyện này cho Lâm Kiến Đông, cô cũng không có cảm xúc gì khi Lâm Kiến Đông nói lỡ lời. Thực ra sau khi chết, hồn phách du đãng nhiều năm như vậy, cô đã học hết chữ hán từ sớm, cũng đã học được rất nhiều kiến thức khác, đọc sách không có trở ngại gì hết.
Nhưng cô cũng chỉ là nhìn học, chưa từng động tay bao giờ, thế là nghĩ nghĩ nói với Lâm Kiến Đông “Đội trưởng, sách vở khi anh đi học còn để ở nhà không? Cảm thấy không biết chữ thật là không hay, em muốn tự học nội dung trong sách, có thể cho em mượn dùng không?”
Lâm Kiến Đông không ngờ cô muốn tự mình học, vô cùng ngạc nhiên.
Phải biết là những năm này, đọc sách học tập không có tác dụng gì lớn, có rất nhiều người không muốn đi học, dù sao học tập cũng khô khan không thú vị. Trong trường học cũng không bắt ép học tập, chỉ quan trọng tư tưởng giác ngộ chính trị tiến bộ, có rất nhiều người đi học mà không phải là học kiến thức.
Anh nhìn Ninh Hương cười một cái nói “Đều để ở nhà hết, nếu em muốn dùng, về nhà anh đưa qua cho cho.”
Hai người cứ như vậy nói chuyện học tập cả đường, chầm chậm chèo thuyền về đến thôn Điềm Thủy. Đưa Ninh Hương đến bên bờ sông nhìn cô xuống thuyền, đợi Ninh Hương xuống đến bờ đứng vững, Lâm Kiến Đông đột ngột nói một câu “Chuyện nhà thuyền, giao cho anh đi.”
Ninh Hương quay người phản ứng một cái, hơi mím môi chân thành nói “Vậy xin cảm ơn Đội trưởng trước.”
Ninh Hương về đến nhà, mẹ Hồ Tú Liên đang làm cơm trưa. Ninh Lan ở trên trấn học cấp ba, buổi trưa không về nhà ăn cơm, phải đến chiều tối tan học mới về nhà. Ninh Ba, Ninh Dương ngược lại đã quay về, đang ở bên ngoài đếm vỏ kẹo bảo bối mà chúng nó thu gom được.
Ninh Hương vào phòng đặt cặp xuống xong ra ngoài giúp Hồ Tú Liên làm cơm.
Ninh Hương là một người rất có năng lực, cho dù việc trong nhà ngoài nhà đều lo liệu ổn thỏa, hoặc là thêu thùa kiếm tiền cũng đều làm tốt hơn người khác rất nhiềụ Nếu không nhờ sự dốc lòng dạy dỗ của cô đời trước, ba đứa nhỏ hư Giang Ngạn đấy chưa chắc đã có tiền đồ sau này.
Đương nhiên cũng vì cô có năng lực, Giang Kiến Hải mới không lo lắng về hậu phương, mẹ già trong nhà có người hiếu thuận dưỡng lão, con cái có người chăm sóc dạy dỗ, sau đó mẹ già qua đời anh ta đưa Ninh Hương lên Tỉnh sống chung, cuộc sống cũng trải qua vô cùng nhàn nhã và hoàn toàn không có bất cứ lo âu gì.