Chia ly để có cuộc hội ngộ tốt đẹp hơn, hẹn gặp lại nhau trong thời gian sớm nhất.
…
Khi lên đường trở về, Hàn Thành không ngồi ở ghế phụ lái mà ngồi chung ở hàng ghế sau với Tô Tiếu Tiếụ Khi cô khóc, anh lấy khăn tay của mình ra lau nước mắt cho cô.
Người vợ đã mất là bạn đời cách mạng do tổ chức sắp xếp và cũng là một quân y có tính cách kiên cường, còn mạnh hơn cả đại đa số đàn ông, từ khi quen cô ấy cho đến khi cô ấy ra đi cũng chưa từng thấy cô ấy khóc bao giờ. Khả năng làm việc của cô ấy rất mạnh, mối quan hệ giữa bọn họ càng giống như chiến hữu cách mạng hơn, đều nổi bật ở cương vị công tác của bản thân, nhưng gia đình và cuộc sống hôn nhân lại là một mớ hỗn độn.
Nữ đồng chí dịu dàng giống như Tô Tiếu Tiếu cũng là lần đầu tiên Hàn Thành được tiếp xúc nên anh không biết phải an ủi thế nào, chỉ có thể cứng rắn nói một câu “Đừng khóc, đợi lần sau nghỉ phép anh sẽ lại dẫn theo các con về thăm bọn họ, hoặc là đợi chúng ta sắp xếp xong lại kêu mẹ em và Tiểu Bảo qua đây ở một thời gian.”
Tô Tiếu Tiếu lắc đầu “Em không sao, anh không cần để ý đến em, một lúc là ổn ngay thôi.”
Hàn Thành không nói thêm gì nữa mà móc một thứ từ trong túi ra đeo lên cổ tay của Tô Tiếu Tiếụ
Tô Tiếu Tiếu ngẩng đầu nhìn, đôi mắt cong lại đầy bất ngờ “Đồng hồ? Đồng hồ ở đâu ra vậy?”
Thời buổi hiện tại đồng hồ cũng không rẻ, giống như bốn vật phẩm lớn phải có tiền có phiếu mới có thể mua được, huống chi đây là một chiếc đồng hồ nhập khẩu giá cả không rẻ lại còn phải có phiếu ngoại tệ.
“Đây cũng là sinh lễ.” Hàn Thành lời ít mà ý nhiều, thấy cô không khóc nữa cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy cái đồng hồ này mua cũng quá đáng giá.
Triệu Tiên Phong lái xe ở khoang ghế lái liếc mắt nhìn qua gương chiếu hậu cũng giành công bảo “Chị dâu, phiếu ngoại tệ là thằng nhóc này thuận tiện lấy từ tay tôi đấy, đồng hồ cũng là tôi mua giúp, phải tính một phần công lao của tôi vào nữa.”
Trước đó Hàn Thành đã giới thiệu với Tô Tiếu Tiếu về Triệu Tiên Phong, cô cười với gương chiếu hậu “Cảm ơn anh, đồng chí Triệụ”
Triệu Tiên Phong cười “ha ha” hai tiếng “Không có gì không có gì.”
“Không phải chúng ta đi tới nhà ga sao?” Tô Tiếu Tiếu mắt thấy đã qua nhà ga mà chiếc xe vẫn chưa dừng lại.
Hàn Thành “Lái xe vào thành phố đón con rồi về thẳng bộ đội.”
Tô Tiếu Tiếu không hỏi Triệu Tiên Phong là người ở đâu mà cho rằng anh ta là người ở trong huyện, cô nghĩ ngợi lúc này đường cao tốc vẫn chưa phát triển, rất nhiều nơi còn chưa được khai thông, từ thôn Tô Gia lái xe đến thành phố đi đường quốc lộ cũng phải bốn, năm tiếng, như vậy lái xe qua tỉnh chẳng phải sẽ rất xa sao?
Tô Tiếu Tiếu “Vậy phải bao lâu nữa? Ngồi tàu hỏa không tốt hơn sao?”
Hàn Thành lắc đầu “Xe lửa quá đông người dẫn theo hai đứa trẻ không tiện, nếu lái xe chừng mười tiếng là được.”
Tô Tiếu Tiếu “Vậy chẳng phải đồng chí Triệu còn phải lái xe về sao?”
Triệu Tiên Phong ở phía trước cười “Chị dâu, tôi và Hàn Thành ở chung bộ đội, thằng nhóc này vì cô mà kêu tôi lái xe cả đêm mười tiếng qua đây đón người đấy, tôi tốt chứ hả?”
Hàn Thành liếc mắt nhìn anh ta cảnh cáo qua gương chiếu hậu “Cậu nói nhiều quá, tập trung lái xe của cậu đi.”
Lần này Tô Tiếu Tiếu thật sự không biết nên nói gì mới phải “Vất vả cho anh rồi đồng chí Triệu, thật sự không cần thiết phải phiền phức như vậy đâu, tôi không để ý đến mấy thứ hình thức này.”
Triệu Tiên Phong lắc đầu “Không phiền không phiền, thằng nhóc này vất vả lắm mới năn nỉ tôi một lần, có thể khiến cậu ta nợ tôi một ơn tôi cầu còn chẳng được ấy chứ.”