Bà mai Từ không ôm hy vọng gì với Tô Tiếu Tiếu, cả quá trình Hàn Thành thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt nhìn quả phụ Lưu xinh đẹp năng làm lấy một cái, đoán chừng Tô Tiếu Tiếu nhạt như nước ốc, cũng không biết làm việc lại càng không lọt vào mắt anh hơn.
“Vậy buổi chiều còn xem không?” Bà mai Từ hỏi Hàn THành.
“Không cần.” Hàn Thành đứng dậy nhìn Tô Tiếu Tiếu và hỏi “Muốn ăn bánh bao thịt phải không?”
Tô Tiếu Tiếu chớp mắt với vẻ hơi bất ngờ.
Hàn Thành bước tới quầy thu ngân trả tiền và phiếu cơm mua mấy cái bánh bao thịt rồi bưng trở về, nói với Tô Tiếu Tiếu “Ngồi xuống ăn đi.”
Đừng nói là Tô Tiếu Tiếu mà ngay cả bà mai Từ cũng mang vẻ mặt mơ hồ.
Tô Tiếu Tiếu bước qua ngồi xuống, có người mời ăn bánh bao thịt hiển nhiên cô sẽ không khách sáo với anh rồi, dù sao cô đã sắp mười ngày không ngửi thấy mùi thịt rồi.
Bánh bao béo trắng tươi ngon vừa mới ra lò to cỡ nắm tay còn đang bốc hơi nóng, đó là bột mì hữu cơ tự nhiên phối với thịt heo bản địa chính thống không nuôi bằng thức ăn gia súc hơn một năm, Tô Tiếu Tiếu cắn một miếng cũng không nỡ nuốt xuống, đây… đây là đồ ăn thần tiên gì, cũng quá ngon rồi.
Bà mai Từ cũng không ngốc, bánh bao lớn nhiều như vậy chắc chắn có một phần của bà ta nên bà ta không nói hai lời cũng cầm một cái lên gặm.
“Tôi là Hàn Thành, em bao nhiêu tuổi?” Hàn Thành hỏi đồng chí nữ cắn từng miếng bánh bao thịt nhỏ mà không nỡ nuốt kia.
“Em tên là Tô Tiếu Tiếu hai mươi ba tuổi, qua năm là hai mươi tư rồi.” Đây chính là bánh bao thịt không dễ gì có được, Tô Tiếu Tiếu ăn rất chậm cũng rất nghiêm túc.
Hàn Thành không nhìn ra Tô Tiếu Tiếu đã hai mươi ba, anh cho rằng cô cùng lắm chỉ hơn hai mươi, vốn còn nghĩ có hơi nhỏ quá nhưng ngược lại hai mươi ba cũng vừa vặn.
“Đã từng đi học chưa?” Hàn Thành lại hỏi.
Tô Tiếu Tiếu gật đầu “Đã học mấy năm.”
Hàn Thành “Có ngại chăm sóc hai đứa trẻ không?”
Tô Tiếu Tiếu bớt thời gian liếc mắt nhìn gương mặt tuấn tú góc cạnh rõ ràng của đồng chí nam đối diện, nhớ bà mai Từ từng nói anh có hai đứa con trai, một đứa năm tuổi và một đứa chưa đến hai tuổi, dựa theo như diện mạo này của anh vậy chẳng phải hai đứa trẻ của anh còn đáng yêu hơn cả bánh bao thịt hay sao?
Tô Tiếu Tiếu gật đầu “Không ngại, hai đứa cháu nhà em đều là em chăm lớn.”
Cô chưa từng chăm trẻ nhưng Đại Bảo và Tiểu Bảo quả thật đều do nguyên chủ chăm lớn.
Xét kỹ về nhân phẩm thì thật ra từ lúc quả phụ Lưu và Tô Tiếu Tiếu bước vào cửa đã bắt đầu phân cao thấp rồi.
Hàn Thành chưa từng nghĩ Tô Tiếu Tiếu cũng là đối tượng xem mắt của anh, cô được giáo dục rất tốt rất có chừng mực, bị gây sự cũng chỉ vừa cười vừa lùi qua một bên ngược lại không phải yếu đuối, nhìn bộ dạng của cô chỉ đơn thuần là không muốn chấp nhặt với đối phương. Làn da của cô rất trắng lại càng giống như cô gái ở thành phố, cho nên Hàn Thành hoàn toàn không nghĩ đến phương diện là đối tượng xem mắt này,.
Bản thân anh chăm hai đứa con nên cũng không mong đợi có thể tìm được một đối tượng tốt bao nhiêu, quả phụ Lưu quá biết suy tính cho dù không so sánh với Tô Tiếu Tiếu thì anh cũng không thể dẫn một người như vậy về bộ đội, Tô Tiếu Tiếu như vậy thật sự vượt quá sự mong đợi của anh quá nhiềụ
“Nếu như cha mẹ em đồng ý, làm xong giấy chứng nhận kết hôn sẽ theo tôi đi được không?” Hàn Thành lại hỏi.
Tô Tiếu Tiếu đã giải quyết xong một cái bánh bao cảm thấy vô cùng hài lòng, cô gật đầu “Được, đi ngay lập tức cũng được.”
Giọng nói của nữ đồng chí này nhỏ nhẹ, tính cách cũng mềm mại, vẻ mặt rất dễ bắt nạt khiến giọng nói của Hàn Thành cũng theo đó mà dịu đi “Em có muốn hỏi tôi gì không?”