⬅ Trước Tiếp ➡
Bảy năm trước, đại nạn trên toàn quốc lan tràn đến thôn Tống nhỏ, nhà nhà đều bị thiếu thốn lương thực, trong thôn có mấy hộ gia đình liền chạy đến chỗ thôn trưởng kiến nghị đem hai mẹ con Dương thị khác họ đuổi ra ngoài, có thể bớt đi được một phần lương thực cũng là tốt.
Thôn Tống nhỏ kề biển, trong đất không trồng được cái ăn còn có thể ra biển vớt ít cá tôm. Những địa phương khác không kề biển, không có cái ăn cũng chỉ có thể chờ chết.
Thôn trưởng không phải một người vô cùng tốt, cũng không phải một người ác độc, ông cũng biết tình huống thế sự ở bên ngoài, một khi đem mẹ con Dương thị đuổi ra ngoài, hai người bọn họ chỉ có một con đường chết mà thôi. Buổi tối thừa dịp người trong thôn đều nghỉ ngơi , thôn trưởng đi tới Tống gia nói chuyện này, mẹ con Dương thị bị dọa cho sắc mặt tái xanh.
Thôn trưởng đưa ra một chủ ý, để Lưu Dương ở rể Tống gia.
Tống phụ nhìn Lưu Dương thành thực, làm việc cũng tháo vát nhanh nhẹn, ông chỉ có ba đứa con gái, sớm muộn cũng phải chọn một người con rể đến cửa cầu thân, nên không chút suy nghĩ liền đồng ý .
Lưu Dương không biết nên sao làm, liền cầu cứu mẹ của mình. Dương thị liền nói, đại nha đầu là một cô gái tốt.
Hôm sau, Lưu Dương liền đến cửa xin hỏi cưới chị cả Tống gia.
Lưu Dương ở rể, giống như cô gái gả vào nhà chồng, từ nay về sau chính là người của Tống gia. Tống phụ lại là đại phu duy nhất trong mười dặm tám thôn quanh đây, người trong thôn cũng không dám đắc tội với cha Tống, lại cũng không dám nói về chuyện đuổi Dương thị và Lưu Dương ra ngoài nữa.
Chị cả Tống giúp Lưu Dương sinh ra hai đứa con trai, lão đại họ Tống, lão nhị họ Lưu, Lưu Dương có sau, coi Tống gia trở thành nhà của mình.
Xương cốt trong thân thể Dương thị không tốt, liền ở nhà trông nom hai đứa cháu trai. Chị cả Tống biết mẹ chồng cũng rất để tâm tới chuyện của Tống Chiêu Đệ "Mẹ, người nhìn một chút, yêm đi đây."
"Mau đi chấm công đi, đừng để trễ ." Dương thị nói, "Chiêu Đệ, cái người Chung Kiến Quốc đó qua đây, cháu nhớ gọi yêm."
"Thím Thẩm, không có chuyện gì đâụ" Tống Chiêu Đệ cười nói, "Hai đứa nhỏ còn đang ngủ, người hồi ở trong phòng nhìn bọn nhỏ, đừng để bọn nhỏ tỉnh lại mà lăn từ trên giường xuống."
Dương thị rất thương hai đứa cháu trai, nhất thời cũng không lải nhải nữa, tuy nhiên, bà vào trong phòng rồi liền dựng lỗ tai lên để nghe động tĩnh bên ngoài.
Thời gian uống hết một chén trà, Dương thị nghe được giọng nói của con trai, đi tới cửa thì thấy một người đàn ông đang đứng ở bên cạnh con trai, kinh ngạc nói " Lớn lên một chút cũng không giống cha cậu ấy."
Ba người không hẹn mà cùng nhìn qua.
Dương thị ý thức được mình lỡ lời, lúng túng cười nói "Chung đồng chí, tới rồi."
Anh rể của Tống Chiêu Đệ là Lưu Dương không còn lời nào để nói "Mẹ, chớ nói bậy bạ. Người ta là Chung đồng chí trưởng tất nhiên là không giống cha, thì sẽ giống mẹ của anh ấy, có gì mà mẹ phải giật mình như thế."
Lưu Linh chưa thấy qua cha của Chung Kiến Quốc, nguyên chủ đã thấy qua. Ban đầu Triệu Ngân tới Tống gia làm mối, chính là đi cùng cha của Chung Kiến Quốc. Lưu Linh có ký ức của Tống Chiêu Đệ, biết Chung Kiến Quốc lớn lên rất giống cha anh ta. Hai người xem ra không giống cha con? Cha Chung đi theo sau lưng Triệu Ngân, vâng vâng dạ dạ, chẳng có cốt khí.
Lúc Chung Kiến Quốc đi vào chính là ngẩng đầu ưỡn ngực, sau khi tốt nghiệp tại trường quân đội lại công tác trong quân đội nhiều năm, sống lưng thẳng tắp, chính khí lẫm nhiên, tự nhiên không giống như cha của anh ta là cái kẻ bất tài.
"Đi vào nhà ngồi đã, yêm đi rót nước." Tống Chiêu Đệ nói xong liền xoay người trở về gian nhà chính.
⬅ Trước Tiếp ➡