⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyễn Linh định nói "không có gì", nhưng sau đó lại suy nghĩ, rồi nói "Tôi thấy giáo viên chủ nhiệm lớp kế bên của Diệp Hủ, cái tên họ Lưu, người thấp bé mập mạp ấy, trình độ không được tốt lắm. Cậu giúp tôi hỏi Diệp Cảnh Trì thử xem có thể đổi người được không?"
Trong mắt trợ lý Bùi hiện lên một tia ngạc nhiên.
"Vâng thưa bà chủ." Trợ lý Bùi nói “Tôi sẽ chuyển lời cho tổng giám đốc Diệp."
Nguyễn Linh gật đầu "Cảm ơn cậu, tôi không có gì khác nữa."
Trong văn phòng ở tầng thượng của một tòa nhà giữa trung tâm thành phố.
Diệp Cảnh Trì ngồi trước bàn làm việc, sau khi nghe xong báo cáo của trợ lý Bùi, anh khẽ cau mày.
"Giáo viên chủ nhiệm lớp kế bên?" Người đàn ông lặp lại một lần.
Trợ lý Bùi gật đầu "Đúng vậy, là bà chủ nói vậy."
Thực ra lúc đó Nguyễn Linh muốn đến trường của Diệp Hủ, trợ lý Bùi đã thấy hơi kỳ lạ nhưng anh ấy cũng đã báo cáo với tổng đốc Diệp, anh cũng không có ý kiến gì phản đối.
Trợ lý Bùi nghĩ Nguyễn Linh đang muốn thể hiện sự quan tâm của mình đối với cậu chủ, vì vậy khi gặp Nguyễn Linh, anh ấy có tốt bụng hỏi thêm một câụ
Anh ấy đã theo tổng giám đốc Diệp được mấy năm, tổng giám đốc Diệp luôn đối xử với anh ấy rất tốt. Giờ đây, Tổng giám đốc Diệp đã có vợ, tất nhiên anh ấy cũng hy vọng gia đình của tổng giám đốc Diệp sẽ hạnh phúc và hòa thuận.
Không ngờ Nguyễn Linh không nhắc đến Diệp Hủ, lại đưa ra yêu cầu không đầu không cuối như vậy. Nghĩ đi nghĩ lại, Trợ lý Bùi cảm thấy có lẽ người vợ mới của tổng giám đốc Diệp đang muốn tìm kiếm sự tồn tại trước mặt tổng giám đốc Diệp.
Dù sao, trong một tháng kể từ khi kết hôn, Diệp Cảnh Trì vẫn không thay đổi nhịp độ làm việc của mình dù mới cưới, thậm chí thời gian ở công ty còn dài hơn.
"Tổng giám đốc Diệp, hay là bỏ qua chuyện này đi? Bà chủ... Chắc là nói đùa thôi." Trợ lý Bùi đề xuất.
Diệp Cảnh Trì lại trầm ngâm một lúc "Cậu cho người đi điều tra giáo viên đó đi, sau đó tự mình báo cáo cho tôi."
Ở bên kia, Nguyễn Linh vui vẻ tham quan một vòng nơi ở của mình trong tương lai, tỏ vẻ rất hài lòng.
Cô cũng tiện thể hỏi thăm, biết mình và Diệp Cảnh Trì sẽ ngủ riêng, điều này khiến cho lo lắng cuối cùng của cô cũng tan biến.
Nguyễn Linh đi trải nghiệm phòng tắm sang trọng của biệt thự này trước, sau đó lại nằm dài trên chiếc ghế sofa cỡ lớn ở tầng một.
Mặc kệ, trước tiên cứ tận hưởng đã
Do ghế sofa quá thoải mái, Nguyễn Linh nằm một lúc thì ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, cô bị âm thanh hệ thống bên tai đánh thức.
Dậy đi, con trai của cô đã về
Nhiệm vụ Hỏi tình hình ở trường của Diệp Hủ và thể hiện sự quan tâm, yêu cầu ít nhất mười phút
Nguyễn Linh dụi mắt, đúng lúc nhìn thấy Diệp Hủ vừa bước vào cửa.
Lần này, cuối cùng Nguyễn Linh cũng có cơ hội nhìn kỹ con trai trên danh nghĩa của mình.
Chiều cao khoảng một mét tám, thân hình gầy gò, ngũ quan tinh tế, làn da rất trắng.
Vai hơi nhỏ, nhưng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp thanh tú của cậu, ngược lại còn tăng thêm vài phần khí chất thiếu niên.
Không hổ là nam chính truyện vườn trường, Nguyễn Linh nghĩ, đúng là đẹp trai.
Nam chính truyện vườn trường nhìn cô một cái, lạnh lùng gật đầu, hoàn toàn không có ý định mở miệng.
Thấy Diệp Hủ đã chuyển tầm nhìn và chuẩn bị lên lầu, cuối cùng Nguyễn Linh cũng nhớ ra nhiệm vụ của mình.
"Đợi đã Không được đi " Nguyễn Linh lớn tiếng nói.
ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TRUYỆN NHÉ
Diệp Hủ dừng bước, nhìn về phía Nguyễn Linh.
Ánh mắt của thiếu niên khiến Nguyễn Linh liên tưởng đến một chú mèo con mà cô đã từng nuôi trong nhà.
Đó là một chú mèo hoang được cô cứu về, khi mới về nhà cũng có ánh mắt cảnh giác giống hệt vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡