⬅ Trước Tiếp ➡
Phản ứng này, đối với Diệp Hủ mà nói thật sự rất xa lạ.
Khi còn nhỏ, Diệp Hủ cũng từng mong đợi điều đó. Giống như lần đầu tiên cậu đạt điểm cao nhất lớp, giả vờ hờ hững mà đưa bảng điểm cho Diệp Cảnh Trì, lén lút quan sát biểu cảm của đối phương.
Đó là nhiều năm trước rồi nhưng Diệp Hủ vẫn nhớ rất rõ, Diệp Cảnh Trì bình tĩnh xem xong bảng điểm, giọng điệu không có gì xao động mà thốt ra một câu “Bố biết rồi”.
Sau đó, cậu nhận được vô số lời khen ngợi từ thầy cô bạn bè.
Rồi cũng không còn quan tâm đến những thứ này nữa, Diệp Hủ thầm nghĩ.
Nguyễn Linh nhìn Diệp Hủ bằng đôi mắt long lanh, vẫn đang chờ cậu trả lời.
Diệp Hủ cúi đầu “Ừ.”
Nguyễn Linh hài lòng. Cô biết Diệp Hủ không thích nói chuyện, vì nên cô thấy như vậy là tốt rồi, lại tiếp tục ăn một cách ngon lành.
Các món ăn khác trên bàn cũng ngon, hương vị thanh đạm nhưng tươi ngon, kết hợp với gà kho thì phải nói là vừa vặn.
Nguyễn Linh ăn rất ngon. Sau khi ăn xong, cô chạy ra ban công nghỉ ngơi một lúc, sau đó thay quần áo ra ngoài.
Hôm qua cô đã hẹn với người môi giới, rằng chiều nay sẽ đi xem nhà.
.
Nguyễn Linh cho tài xế đưa mình đến địa điểm hẹn. Cô đến sớm mười phút, nhưng người môi giới còn đến sớm hơn, đã đợi cô ở dưới tòa nhà chung cư.
Người kia là một người đàn ông ba mươi tuổi, thấy Nguyễn Linh xuống xe, anh ta đến gần và chào hỏi “Xin chào, có phải là cô Nguyễn không?”
Nguyễn Linh gật đầu “Đúng vậy.”
Ánh mắt của người môi giới bị chiếc xe mà Nguyễn Linh ngồi thu hút, anh ta lẩm bẩm một mình “Bây giờ người giàu cũng cho thuê xe sao? Chiếc xe này nếu muốn mua, phải tốn vài trăm triệu đấy.”
Nguyễn Linh mỉm cười lắc đầu “Tôi cũng không rõ lắm, có thể là vậy.”
Có hiểu lầm này cũng tốt, Nguyễn Linh không giải thích, để tránh đối phương biết mình giàu có rồi coi cô như con dê béo bở mà chém.
Người môi giới chỉ nói đùa một câu, sau đó bắt đầu nói chuyện với Nguyễn Linh về việc mua nhà “Cô Nguyễn, chúng ta lên tầng xem nhé. Tôi nói cô biết, vị trí khu này rất tốt. Đi bộ năm phút là đến ga tàu điện ngầm, đi đâu cũng tiện, còn nữa...”
Từ môi trường xung quanh đến cơ sở vật chất, người môi giới ca ngợi một cách hoa mỹ.
Nguyễn Linh mỉm cười lắng nghe. Cho đến khi hai người đi ra khỏi thang máy, người môi giới nói đến khô cả họng, Nguyễn Linh mới lên tiếng hỏi “Tôi không thích ồn ào, tình hình tiếng ồn ở đây thế nào?”
Người môi giới lập tức trả lời “Cô lo lắng về khu mua sắm bên cạnh à? Cô yên tâm, khu mua sắm cách đây hai con phố, tuyệt đối không ồn đến đây được ”
Lông mày của Nguyễn Linh hơi nhíu lại, giọng điệu nhẹ nhàng “Vậy sao? Nhưng tôi nghe nói, trường tiểu học bên cạnh có tiết thể dục vào chín giờ sáng, khu quảng trường nhỏ kia có người nhảy múa vào tám giờ tối, chắc sẽ không yên tĩnh lắm?”
Đây đều là những điều mà khi Nguyễn Linh và Tô Quân Nhược trò chuyện với nhau biết được. Tô Quân Nhược tình cờ có một người bạn thuê nhà ở đây, nếu không thì người chưa từng sống ở đây thật khó có thể biết được những chi tiết này.
Nụ cười của người môi giới hơi cứng lại “Cái này, cái này...”
Nguyễn Linh đáp lại bằng một nụ cười “Sao vậy, không tiện trả lời à?”
Hai người nhìn nhau trong vài giây, người môi giới chịu thua “Đúng thế, cô Nguyễn à. Hầu hết thời gian khu này vẫn rất yên tĩnh nhưng như cô nói, sáng và tối hơi ồn ào một chút.”
Dừng lại một chút, người môi giới lại bổ sung “Tuy nhiên, tiết thể dục của trường học bắt đầu lúc chín giờ rưỡi, múa trên quảng trường sẽ không quá mười giờ rưỡi tối Nếu cô có bất kỳ câu hỏi nào, cứ hỏi, tôi tuyệt đối sẽ không lừa cô ”
Nguyễn Linh nhẹ nhàng đáp “Không lừa tôi, chỉ là sẽ giấu giếm có chọn lọc, phải không?”
⬅ Trước Tiếp ➡