⬅ Trước Tiếp ➡
Liên tưởng đến những bộ phim truyền hình cẩu huyết mà cậu ấy từng xem, Trần Tùng Dương nói ra suy đoán của mình "Có phải cố ý tiếp cận người thân quen của cậu để nắm bắt hành tung của cậu không?"
Diệp Hủ "...... Chắc không phải." Vẫn là câu nói đó, cô không cần phải vòng vo như vậy.
Tô Quân Nhược do dự một lúc, sau đó cũng bày tỏ ý kiến "Tôi cũng nghĩ không phải."
Trần Tùng Dương lập tức trợn mắt nhìn Tô Quân Nhược "Cậu mới nói chuyện với cô ấy vài câu đã quay sang phản bội rồi?"
"Tôi không có " Tô Quân Nhược lườm mắt “Tôi chỉ cảm thấy..."
Tô Quân Nhược vô thức nhìn Diệp Hủ, sau đó nhỏ giọng nói "Cô ấy không giống kiểu người xấu xa đó."
Trần Tùng Dương không hiểu "Tại sao? Chỉ vì cô ấy mời cậu ăn bánh ngọt?"
Tô Quân Nhược "Đương nhiên không phải "
Trần Tùng Dương "Vậy là tại sao?"
Hai người nói qua nói lại, Diệp Hủ ở bên cạnh im lặng không nói gì, không biết đang nghĩ gì nữa.
......
Mặt khác, Nguyễn Linh đã tìm được một quán lẩu, đang vui vẻ ăn thịt một cách ngon lành.
Cô không biết rằng chỉ vài câu hỏi vu vơ của mình đã khiến ba học sinh trung học bàn tán rôm rả cả buổi.
Ăn xong lẩu, Nguyễn Linh trở về nhà, Diệp Hủ và Diệp Cảnh Trì vẫn chưa về.
Biệt thự có một ban công rộng lớn ở tầng hai, đầu hè thời tiết mát mẻ vào buổi tối, ngồi đó hít gió rất thư thái.
Vì vậy, Nguyễn Linh cầm máy tính mà cô đã sử dụng để tìm kiếm thông tin vào hôm qua, vừa đi lên ban công hít gió, vừa tiếp tục lên kế hoạch cho studio.
Hôm nay đi dạo quanh khu mua sắm để quan sát thực tế, cộng với thông tin do Tô Quân Nhược cung cấp, Nguyễn Linh đã có ý tưởng sơ bộ về việc chọn địa điểm cho studio.
Mới ngồi xuống được một lúc, quản gia đã mang đến một ly nước trái cây và một đĩa trái cây cắt sẵn.
Nguyễn Linh uống một ngụm nước trái cây mát lạnh, sau đó đưa một miếng dưa hấu vào miệng, thở ra một cách thoải mái.
Đây đúng là cuộc sống của người giàu, có thể cảm nhận được cảm giác hạnh phúc từ những chi tiết nhỏ nhặt.
Khoảng nửa giờ sau, Nguyễn Linh duỗi người, chuẩn bị kết thúc công việc tối nay.
Điện thoại reo lúc này, số hiển thị là số lạ.
Hệ thống tốt bụng nhắc nhở Đã phát hiện ra là Nguyễn Hạo Sâm đang gọi đến, có lẽ hỏi chuyện vai diễn trong phim truyền hình vào ban ngày.
Nguyễn Linh ban đầu định cúp máy và chặn số, nhưng suy nghĩ lại, lại nhấn nút nghe.
Trong loa phát ra một giọng nói của chàng trai trẻ “Nguyễn Linh, có phải chị đã chặn số tôi không? Tôi mượn điện thoại của người khác mới có thể gọi được số của chị ”
Nguyễn Linh lườm nguýt “Biết mình bị chặn số rồi còn gọi điện cho tôi?”
“Tôi ...”Nguyễn Hạo Sâm tức giận không biết phải làm sao “Lúc đầu đã nói rõ là chị sẽ giúp tôi sắp xếp vai diễn, bây giờ thái độ của chị là sao?”
“Thái độ?” Nguyễn Linh cười khẩy “Nguyễn Minh Vĩ không có dạy cậu là cầu xin người khác phải có thái độ cầu xin ư? Người bị chặn số rồi mặt dày gọi điện cũng không phải là tôi. Tôi nghe điện thoại của cậu là đã cho cậu mặt mũi rồi, là ai cho cậu tự tin để yêu cầu tôi thế? Bố cậu, cái tên đàn ông ăn bám đó à?”
Nguyễn Hạo Sâm bị khí thế của Nguyễn Linh dọa cho giật mình, câm nín một lúc, cuối cùng mới lắp bắp lên tiếng “…Nguyễn Linh chị, ý chị là gì Sao chị lại có thể nói ra những lời này?”
Nguyễn Linh thở dài “Có vẻ như đầu óc của cậu có vấn đề, người khác nói chuyện cậu phải nghe hai lần mới hiểụ Vậy thì tôi sẽ nhắc lại một lần nữa, tôi không có nghĩa vụ nghe cậu nói chuyện, cũng không có nghĩa vụ giúp cậu, cậu có thể cút rồi.”
Nói xong, Nguyễn Linh dứt khoát cúp máy.
Hệ thống nhỏ giọng nói Ờ, thật ra thì...
Nguyễn Linh mắng chửi sảng khoái, lúc này mới nhớ ra "Làm sao? Sẽ không có nhiệm vụ mà cậu chưa kịp nói với tôi chứ?"
⬅ Trước Tiếp ➡