Nguyễn Linh "Đợi đã."
Trần Tùng Dương "..."
Người phụ nữ trước mặt trông không lớn hơn họ là bao, nhưng lại có một khí chất khiến người ta không dám chống đối. Trần Tùng Dương có chút ngượng ngùng, nhưng quay sang nhìn thấy Tống Quân Nhược đang nhìn mình với vẻ cầu cứụ
Trong lòng Trần Tùng Dương lập tức nảy sinh cảm giác muốn bảo vệ, giọng nói cũng kiên định hơn vài phần "Có chuyện gì thế cô?"
Nguyễn Linh mỉm cười "Mấy đứa có thường đến khu mua sắm này không? Có phải rất quen thuộc với khu vực này?"
Đối phương xinh đẹp, lại có nụ cười trông có vẻ dịu dàng vô hại, khiến Trần Tùng Dương không khỏi cởi bớt vài phần đề phòng.
"Cũng khá quen " Trần Tùng Dương nói “Nơi này gần trường chúng cháu, mọi người đều thích đến đây. Hôm nay là thứ sáu tan học sớm, cháu và Tống Quân Nhược lại không có gì làm, nên ra đây dạo chơi."
Nguyễn Linh gật đầu "Vậy thì vừa khéo, cô có chút việc muốn hỏi các cháụ"
Trần Tùng Dương giật mình, cảm nhận được một ánh mắt oán hận từ phía Tống Quân Nhược, nhận ra mình đã nói sai.
Nguyễn Linh nói có việc muốn hỏi, chắc chắn là muốn hỏi về Diệp Hủ. Nếu họ bị mắc câu, không biết sẽ ảnh hưởng đến Diệp Hủ như thế nào.
Sau một hồi do dự, Trần Tùng Dương quyết định Mẹ kế này quá cao tay, họ không thể giải quyết được Trong tình huống này, chỉ có một người có thể cứu họ...
"Cô à, cháu đột nhiên đau bụng " Trần Tùng Dương dùng kỹ năng diễn xuất đỉnh cao của mình “Hay là để Tống Quân Nhược ở lại trò chuyện với cô đi Cháu đi vệ sinh một lát "
Trước khi chạy trốn, Trần Tùng Dương không quên thì thầm vào tai Tống Quân Nhược "Cậu cố chống đỡ, đừng nói gì linh tinh Tôi đi tìm Hủ ca báo tin "
ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ
Tống Quân Nhược đã mắng Trần Tùng Dương tám trăm lần ở trong lòng.
Lúc bình thường nói gì cũng bảo sẽ bảo vệ cô ấy, nhưng lúc quan trọng nhất thì chạy trốn trước tiên.
Tống Quân Nhược cố gắng tự động viên bản thân mình Không sao đâu, chỉ là mẹ kế của Diệp Hủ thôi mà, không dám làm gì mình đâụ
Nhưng nghĩ đến việc mình vừa bị bắt quả tang nói xấu người ta, Tống Quân Nhược vẫn rất lo lắng.
"Cháu tên là Tống Quân Nhược?" Nguyễn Linh hỏi.
"......Vâng." Tống Quân Nhược nói, sau đó suy nghĩ lại rồi thêm vào “Cháu và Diệp Hủ đã quen nhau từ cấp hai, đến giờ đã bảy năm rồi, cháụ....."
Tâm trạng Tống Quân Nhược đã bình tĩnh hơn một chút, tiếp theo cô ấy lại nghĩ đến chuyện hôm nay Diệp Hủ có biểu hiện kỳ lạ, không biết từ đâu sinh ra một chút dũng khí...
"Cô ơi " Tống Quân Nhược lên tiếng “Cháu biết cô gọi chúng cháu lại là muốn hỏi về Diệp Hủ. Cháu đảm bảo, Diệp Hủ thực sự không có yêu sớm Cô hiểu lầm rồi "
Tống Quân Nhược và Trần Tùng Dương đều nghĩ như nhau Hôm qua mẹ kế của Diệp Hủ mới đến trường, hôm nay lại tới nói chuyện với họ, mục đích quá rõ ràng.
Lúc này đương nhiên phải nói giúp cho Diệp Hủ, để mẹ kế không gây khó dễ cho cậụ
Hơn nữa Tống Quân Nhược cũng tin rằng, Diệp Hủ tuyệt đối sẽ không thích cô gái tên là Kiều Nguyệt kia. Trong trường ngoài nhà họ Diệp thì chỉ có nhà họ Tống là có tài sản lớn nhất, cô ấy mới là người xứng đôi vừa lứa nhất với Diệp Hủ.
Nghe vậy, Nguyễn Linh nhướng mày "Cô không định hỏi chuyện này."
Tống Quân Nhược sửng sốt.
Nguyễn Linh tiếp tục nói "Cô chỉ muốn hỏi về tình hình của khu vực này, bình thường lượng người qua lại nhiều không, có gì thú vị hay có gì ngon để ăn không."
Cô chỉ muốn chuẩn bị một chút cho việc mở studio trong tương lai của mình, ai ngờ bây giờ khả năng liên tưởng của các bạn nhỏ lại mạnh đến vậy.
.
Ở một bên, trước tiên Trần Tùng Dương gọi điện cho Diệp Hủ, nhưng gọi hai lần mà bên kia đều không nghe máy.