Ban đầu còn tốt, ba người sống chung dưới một mái nhà coi như hài hòa, nhưng thời gian lâu dài, Vương Phương người phụ nữ nhiều tâm nhãn này sợ sau này Phong Vũ sẽ ly hôn với bà ta, liền muốn hữu danh hữu thực với anh.
Vương Phương bắt đầu quyến rũ Phong Vũ trong bóng tối, nhưng Phong Vũ lại không đặt bà ta vào mắt, lại thêm công việc bận rộn, thời gian về nhà cũng ít, Vương Phương một mực không thực hiện được.
Nhưng mà người phụ nữ Vương Phương này không đạt được mục đích tuyệt đối không bỏ qua, lại có thể ăn mặc trang điểm lộng lẫy chạy đến cục cảnh sát đưa cơm cho Phong Vũ, lẳng lơ mị cốt mất mặt xấu hổ còn chưa tính, còn giễu cợt hoa khôi cảnh sát thích Phong Vũ.
Phong Vũ hoàn toàn nổi giận, anh không thích Vương Phương vượt quá giới hạn, liền nổi giận đùng đùng cảnh cáo bà ta thu hồi những ý đồ xấu đó, nếu còn tái phạm liền ly hôn cút ra ngoài.
Vương Phương sợ rồi, ngừng tâm tư không khiêu khích anh nữa, nhưng người phụ nữ này thực chất bên trong phóng đãng không an phận, không quá một năm liền bắt đầu vụng trộm với đàn ông bên ngoài.
Phong Vũ biết hành động của bà ta cũng không ngăn cản, chỉ cần không đưa về nhà là được.
Vương Phương cũng tàn nhẫn, cảm thấy trôi qua hữu danh vô thực cùng Phong Vũ như thế thực sự không có ý nghĩa, dưới sự khuyến khích của tình lang thu dọn hành lý trộm tiền mặt Phong Vũ để trong phòng vứt bỏ con gái chạy trốn, vì sợ Phong Vũ thân là cảnh sát trả thù mình, còn cố ý mai danh ẩn tích, chạy tới thành phố rất xa, ngay cả Kiều Nhiễm cũng không tiết lộ.
Lần này thân phận Kiều Nhiễm trở nên cực kỳ xấu hổ, cô gái nhỏ mười bốn tuổi, ba bị phán quyết vô thời hạn trong nhà tù, mẹ vụng trộm với đàn ông bỏ cô lại chạy trốn, bố dượng trên danh nghĩa ngay cả điện thoại cũng không lưu, người già hai nhà cũng đều không nhận cô, Kiều Nhiễm hoàn toàn trở thành cô nhi.
Cũng may Phong Vũ là người tinh thần trách nhiệm rất mạnh, anh cho là mình là người giám hộ trên danh nghĩa pháp luật của cô, có nghĩa vụ nuôi dưỡng cô lớn lên.
Từ đó về sau, một xử nam 26 tuổi đã kết hôn một mình dưỡng dục con riêng của vợ mười bốn tuổi.
Sau khi Vương Phương đi, Kiều Nhiễm nhẹ nhàng thở ra, cô không có tình cảm gì với người mẹ này, có lẽ bản tính cô lạnh nhạt, căn bản không coi trọng tình thân gì, huống hồ cô cũng chướng mắt bộ dáng đức hạnh phóng đãng kia của mẹ ruột, sống cùng một nhà với Phong Vũ, người thường không về nhà thật đúng với tâm nguyện của cô.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành.
Đêm trưởng thành bị phá hỏng, Kiều Nhiễm lại cảm thấy nhàm chán, không biết chuyện như thế nào, hôm nay khi đi học luôn thất thần, trong đầu thỉnh thoảng hiện lên khuôn mặt Phong Vũ.