"Đứa nhỏ —— cho em, chúng ta ly hôn." Hải Diêu nhẹ nhàng nói ra hai từ 'Ly hôn', chính mình cũng có chút giật mình, sao cô lại đột nhiên có suy nghĩ này?
"Không có khả năng!" Giọng nói của anh ta không khỏi có chút sắc bén, cứ gào lên vội vã như vậy, giống như cô chọc vào nỗi đau của anh ta.
Hải Diêu giật mình ngẩng đầu, Lục Thế Quân lại đi mấy bước đến bên giường, dáng người cao lớn đĩnh đạc bao phủ xuống người cô, sau đó, môi của anh ta từng chút từng chút một đè xuống, cho đến khi hôn lên môi cô, Hải Diêu nghe được giọng nói của anh, giống như tiếng Phật dễ nghe: "Anh muốn quay đầu, Diêu Diêu, cho anh một cơ hội đi."
Trình Nhã Như có con của người khác, anh ta không thể nào chấp nhận được, hôm nay nhận được điện thoại của Lục phu nhân, Trình Nhã Như lại náo loạn với anh ta một trận, anh ta đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, đột nhiên cảm giác được, không bằng quay về nhà đi, hình như cũng không bết bát như trong tưởng tượng.
Hải Diêu nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt ống tay áo của anh ta, bên trong giọng nói có chút chua xót mà kiêu ngạo: "Một lần cuối cùng thôi, Thế Quân."
"Được." Anh ta nhìn cô thật sâu, hôn cô dịu dàng, trái tim lại mơ hồ có chút tình cảm rung động, chỉ là, anh ta không mẫn cảm bắt được.
*
Bữa tiệc kỉ niệm tròn một năm kết hôn, bởi vì có đứa bé trong bụng cô mà hết sức long trọng, Lục gia bỏ một số tiền lớn thuê khách sạn năm sao, còn cố ý mời không ít người trong giới truyền thông.
Yên Yên và Thịnh Hạ đều ở trong phòng nghỉ với Hải Diêu, lễ phục cô mặc hôm nay là phiên bản giới hạn do Lục Thế Quân bay ra nước ngoài mua về, lại bởi vì như vậy mà vui mừng, nụ cười của cô rạng rỡ lại kiều mị.
Chỉ là vết thương ở lòng bàn chân chưa tốt hơn, cô chỉ có thể đi giày đế mềm, may mà Hải Diêu không tính là thấp, đứng bên cạnh Lục Thế Quân cũng không chênh lệch quá nhiều.
Yến hội sắp bắt đầu, Lục Thế Quân tự mình lên đón cô, Thịnh Hạ đặt tay Hải Diêu vào trong tay Lục Thế Quân, vẫn không quên thẳng thắn căn dặn: "Thế Quân, Hải Diêu có em bé, về sau anh đừng làm cô ấy đau lòng! Nếu không tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh!"
"Cô yên tâm đi." Lục Thế Quân mỉm cười, bên mặt anh tuấn đẹp trai thu vào đáy mắt Hải Diêu, cô có chút giật mình, thật sự có thể bắt đầu lại từ đầu sao?
*
"Tiểu thư, thật ngại quá, cô không có thiệp mời, cô không thể đi vào..."
Bên ngoài khách sạn, Trình Nhã Như ôm một bé gái nho nhỏ đứng ở nơi đó, hai người bảo vệ đang khó khăn khuyên giải, Trình Nhã Như lại cười lạnh một tiếng, vung tay đưa một phong thư: "Anh đưa những cái này cho người của Lục gia nhìn đi! Nhìn xem Lục gia bọn họ cưới một nàng dâu tốt thế nào!"
Sẽ thành bọt nước
Thấy có khuynh hướng gây chuyện, hai bảo vệ được huấn luyện nghiêm chỉnh liếc nhau một cái, rồi một người nhanh chóng quay người đi vào thông báo, một người khác thì ở lại nhặt phong thư lên cung kính trả lại: "Xin lỗi cô, có chuyện gì thì đợi yến hội kết thúc rồi nói sau..."
Lời còn chưa dứt, thì sau lưng đã truyền đến tiếng bước chân.
Trình Nhã Như nhận ra quản gia Lục gia, lập tức đẩy bảo vệ trước mặt ra, cầm phong thư đưa cho chú ấy: "Không muốn ném sạch mặt mũi Lục gia, thì để tôi đi vào ngay!" Trình Nhã Như thấy sắc mặt Lục quản gia thay đổi, thì càng đắc ý, cô ta chuẩn bị lâu như vậy, tất cả chỉ vì ngày hôm nay.
Trình Nhã Như ôm con gái, đi từng bước một vào yến hội.
Có người thấy cô ta đi vào, lập tức bàn tán xì xào, thậm chí có một số nhà báo, đã bắt đầu chụp ảnh.
Lục Thế Quân đang cùng Hải Diêu đi mời rượu, nghe thấy động tĩnh thì quay đầu lại, sau đó ngây người, Hải Diêu cũng sững sờ đứng nguyên tại chỗ.
"Tôi có chuyện muốn nói, nói xong tôi sẽ đi ngay." Trình Nhã Như thả con gái xuống đất, sau đó cầm giấy tờ, nhìn bốn phía, rồi dừng lại trên mặt Hải Diêu, mở miệng mỉa mai: "Đông Hải Diêu, cô không có thai! Vậy mà dám lừa gạt Thế Quân, lừa gạt Lục gia sao!"
"Nhã Như không được nói bậy!" Lục Thế Quân yêu Trình Nhã Như, nhưng biết dưới tình hình như vậy nhất định anh ta sẽ giữ mặt mũi cho Lục gia, nên lập tức thấp giọng quát lên.
"Em không nói bậy, chứng cứ đây." Trình Nhã Như tiến lên một bước, đưa giất tờ trong tay ra: "Cô làm giả kết quả của bệnh viện, vì muốn giấu giếm chuyện không có thai sao? Đông Hải Diêu, nhìn không ra tâm cơ cô lại sâu như vậy! Có điều, tôi tuyệt đối không cho phép cô lừa gạt Thế Quân đâu, không bao giờ cho phép!"
Lục Thế Quân nhận lấy giấy tờ, rồi nhanh chóng mở ra xem, khách khứa chung quanh xì xào bàn tán, truyền thông thì chụp ảnh liên tục, vẻ mặt Trình Nhã Như tràn đầy trào phúng.
Quản gia vội vàng tiễn khách khứa ra về, còn lịch sự mời truyền thông rời đi luôn, chỗ đó dần dần yên tĩnh trở lại.
Vợ chồng Lục gia nhìn nhau không biết nên nói cái gì cho phải, đành phải kiên nhẫn chờ Lục Thế Quân xem giấy tờ xong.
Trong lúc đó Thịnh Hạ lại tức điên xông qua: "Trình Nhã Như, mọi người tốt xấu cũng là chỗ quen biết, nên cô đừng có khinh người quá đáng! Hải Diêu đã có baby, cô còn chặn ngang một chân là có ý gì?"
"Hạ Hạ, chuyện không liên quan tới cô, nên tốt nhất cô đừng có xen vào." Trình Nhã Như không muốn dây dưa với Thịnh Hạ, bới vì mục đích chủ yếu của cô ta là mượn thời cơ lần này để quét sạch danh dự của Đông Hải Diêu, còn những chuyện khác, cô ta không muốn quan tâm!
"Nhã Như." Hải Diêu, bỗng nhiên mở miệng.
Trình Nhã Như nhìn qua, đã thấy ánh mắt Hải Diêu rơi vào người Tâm Di: "Nhã Như, cô cũng làm mẹ, nên có thể cảm nhận được tâm tình của tôi, tôi hi vọng cô đừng náo loạn nữa..."
"Đồ đê tiện! Im miệng!" Lục Thế Quân bỗng nhiên giơ tay lên, đập xấp giấy lên mặt Hải Diêu, sắc mặt tái xanh, hiển nhiên là đã giận đến cực cực điểm.
(*): "Nếu bạn thích một truyện nam chính thâm tình thì chắc chắn không thể bỏ qua Mẹ Chưa Kết Hôn: Tình Nhân Một Ngày Của Tổng Giám Đốc"
Đau nhất là bị phản bội
Hải Diêu, bị hành động này của Lục Thế Quân làm cho kinh sợ, cô không dám tin nhìn qua Lục Thế Quân, người cô yêu ròng rã bốn năm, luôn luôn ôn hòa nhẹ nhàng, cho dù gặp kẻ vô lại cũng rất có phong độ, cô cam tâm tình nguyện gả cho anh ta chịu đựng vô số oan ức muốn cùng anh ta sống một đời, vậy mà anh ta lại dùng ánh mắt chán ghét và xem thường đó để nhìn cô, còn nói cô đê tiện nữa!
Đau đớn tràn ngập trái tim, cô cảm thấy bên tai đều là tiếng vù vù chói tai, giống như dao kiếm va chạm vào nhau tạo ra, lạnh lẽo từ lòng bàn chân phóng thẳng lên đầu, cô hốt hoảng nhìn Lục Thế Quân: "Thế Quân, anh vừa nói cái gì?"
"Đông Hải Diêu! Tôi không ngờ cô lại loại người thủ đoạn như vậy, cô không biết cô làm như vậy rất buồn nôn sao?" Lục Thế Quân tiến lên một bước, hai mắt lộ ra căm ghét, giống như dao găm từng nhát từng nhát cắt lên da thịt Hải Diêu.
"Tại sao lại có thể như vậy chứ? Quản gia! Lập tức mời bác sĩ Triệu tới đây ngay!" Mặt Lục phu nhân trắng như tờ giấy, cứ như sắp ngất xỉu, ông Lục cuống quít gọi người hầu giúp Lục phu nhân vào trong nghỉ ngơi.
Hải Diêu run lên, xoay người, giật lấy tờ xét nghiệm trong tay Lục phu nhân, trên đó viết tên cô, có cả con dấu bệnh viện nữa, kết quả kiểm tra là âm tính.
"Không thể nào! Tuyệt đối không phải như vậy!" Đầu Hải Diêu như nổ tung, cô quay người lại nhìn qua Đường Yên: "Yên Yên, cậu nói đi, ngày đó chính cậu đi cùng tớ mà, cậu làm nhân chứng cho tớ đi, kết quả rõ ràng nói tớ có thai rồi mà?"
Yên Yên không nói một lời, còn đứng im không nhúc nhích.
Thịnh Hạ thấy thế liền đẩy Yên Yên: "Yên Yên! cậu nói đi!"