⬅ Trước Tiếp ➡
Giọng cô giống như tiếng mèo con kêu, nhỏ bé yếu ớt, Thang Khải Huân khẽ hôn lên tóc cô trấn an, hương hoa nhài nồng đậm thấm vào chóp mũi anh, anh nhịn không được nhắm mắt lại, tinh tế hôn xuống...
Môi của anh dọc theo mái tóc đen, qua trán, xuống mũi, sau cùng rơi vào trên môi, vừa chạm vào đôi mềm mại ấm áp kia, động tác của anh lập tức cuồng loạn ...
Nụ hôn thô lỗ pha chút vụng về, mút cắn liếm láp, cơ hồ là muốn nuốt luôn Hải Diêu vào bụng, mùi rượu cùng mùi bạc hà vừa xung đột lại hòa hợp. Lưỡi của anh dây dưa, lướt qua khoang miệng, rồi lại mút cái lưỡi trơn ướt của Hải Diêu.
Tiếng rên rỉ tinh tế giống như xuân dược, làm Thang Khải Huân như muốn khảm luôn Hải Diêu vào trong thân thể anh, Hải Diêu cảm giác chỗ bụng dưới có thứ gì đó thô sáp đâm vào, nên khó chịu uốn éo người, động tác này càng làm cơ bắp toàn thân Khải Huân kéo căng.
Hải Diêu nửa mơ nửa tỉnh, cảm thấy nên trốn đi nhưng lại bị mê hoặc, đầu lưỡi Khải Huân liếm liếm vành tai Hải Diêu, chân Hải Diêu lập tức mềm nhũn...
"Thả tôi ra..." Hải Diêu bất lực, dùng tay đánh lên lồng ngực Khải Huân. Khải Huân liền kéo tay Hải Diêu vòng qua cổ mình, Hải Diêu cảm thấy lông tơ dựng thẳng hết lên, hơi thở nhanh hơn ...
Cô nhất định là điên rồi, bị một người xa lạ trêu chọc, mà lại có cảm giác!
Ngón tay của Khải Huân xuyên qua mái tóc đen, hất sang một bên, lộ ra cái cổ trắng nõn, cắn cắn hôn hôn...
Nụ hôn của anh càng ngày càng đi xuống, từ bả vai xuống dần, chạm vào trước ngực Hải Diêu, thì tim Thang Khải Huân đập rất nhanh, giống như muốn phá tan lồng ngực bay ra, ánh mắt bị mê hoặc, trong cơ thể nóng như lửa đốt không có cách nào dừng lại được.
Men say xông lên đầu, nhịn không được ôm chặt lấy Hải Diêu, điên cuồng hôn lên ngực cô...
Một đêm triền miên (3)
Thang Khải Huân không biết là làm sao nữa, mấy năm nay, ôm ấp yêu thương không biết bao nhiêu người, nhưng anh chưa bao giờ liếc mắt nhiều hơn một cái, thế nhưng đêm nay lại có phản ứng với cô gái trang điểm dày cả lớp này...
Thang Khải Huân không thích phụ nữ, xưa nay cũng không đụng vào, cho nên những năm này trợ lý bên người chỉ có Lý Huyền, giờ phút này, lý trí nói cho Thang Khải Huân biết anh nên dừng lại, nhưng thân thể không có cách nào khống chế được, anh không nên uống say như vậy, vào ngày sinh nhật Hải Diêu...
Thang Khải Huân muốn quên Hải Diêu đi, dù không thể quên được cũng nên cách xa một chút, bởi vì anh biết Hải Diêu không yêu anh, anh không thể ngốc giống như trước kia nữa.
Mà giờ khắc này, tình cảm đè nén suốt sáu năm bỗng nhiên được phát tiết, Thang Khải Huân cuối cùng vẫn mất đi lý trí, cởi áo sơ mi ra, lộ ra cơ bụng sáu múi vô cùng dụ hoặc.
Anh cúi đầu xuống, lưu luyến trằn trọc hôn lên môi Hải Diêu, Hải Diêu cảm thấy eo cô như sắp nát, chân thì bị người kia tách ra quấn quanh vòng eo người kia, thân thể mềm mại bị dày vò, dần dần chịu không nổi nữa khóc lên..
Thang Khải Huân nằm ở trên ngực của Hải Diêu, thở hổn hển, tóc đen ẩm ướt dán lên trán, trên thân thể Hải Diêu thì dày đặc dấu hôn, ánh trăng ngoài cửa sổ xuyên vào chiếu lên gương mặt đang ngủ say của Hải Diêu, Khải Huân nhìn vò gương mặt bị nước mắt làm trôi hết lớp trang điểm, đột nhiên không biết đang là mơ hay là thực.
"Diêu Diêu... Phải em không?" Khải Huân lẩm bẩm, rồi lại cúi đầu hôn lên đôi môi sưng đỏ kia, men say và mỏi mệt cuốn tới, Khải Huân ôm chặt lấy Hải Diêu, chìm vào giấc ngủ...
Có lẽ do trên người đau dữ dội, Hải Diêu ngủ cũng không ngon, đang lúc nửa tỉnh nửa mê, thì chuông điện thoại vang lên bên tai, Hải Diêu nhắm mắt mò mò di động, mơ mơ màng màng nghe máy, bên kia là giọng con trai có vẻ như rất gấp: "Alo! anh Huân ah! Anh đang ở đâu đấy?"
"Anh tìm ai cơ?" Đầu Hải Diêu đau như muốn nứt ra, căn bản không biết mình đang nói cái gì.
Tần Mộ đang hút thuốc thiếu chút nữa thì bị sặc chết, căn bản anh không nghĩ Thang Khải Huân đang ở cùng phụ nữ nha!
"Cô, cô là ai?"
"Tôi không biết..."
"Cô không biết? Vậy được rồi, tôi hỏi cô, tại sao cô lại cầm điện thoại của anh Huân?"
"Tôi có cầm điện thoại của ai đâu chứ?"
"Hả? Thế cô biết Thang Khải Huân không?"
"Anh nói ai? Thang, Thang Khải Huân á? ? ?" Hải Diêu mở mắt ra, bật người dậy, trong nháy mắt tỉnh rượu hơn phân nửa.
Cô giật mình nhìn qua người đang nằm bên cạnh, thấy khuôn mặt quen thuộc, lại lạ lẫm kia...
Không tầm thường
Hải Diêu xoa xoa mắt, cẩn thận nhìn kỹ lại, làm sao có thể như vậy chứ?
"Vâng, tôi tìm Thang Khải Huân, phiền cô đưa điện thoại cho anh ấy..."
Đầu điện thoại kia lại khẳng định một lần nữa, tim Hải Diêu như rơi vào đáy cốc.
Là Thang Khải Huân, là người năm đó cô vô tình vứt bỏ.
"Alo! Alo..." Thấy đầu điện thoại bên kia vẫn im lặng, Tần Mộ càng không hiểu ra sao, Hải Diêu nhẹ nhàng tắt điện thoại, lẳng lặng nhìn Thang Khải Huân đang ngủ say, trong lòng rất tuyệt vọng và khó chịu.
Cô đang làm gì thế này? Ăn mặc hở hang chạy đến quán bar uống say không biết gì, còn cùng một người "Lạ" ngủ chung phòng nữa!
Dù có đau khổ đến mấy, cô cũng không nên coi khinh chính mình a!
Cứ coi như phóng túng một lần đi, nhưng làm sao mắt mù mà lại ngủ chưng giường với Thang Khải Huân chứ?
Cô biết phải đối mặt với Khải Huân như thế nào đây? Đối mặt thế nào với người năm đó toàn tâm toàn ý với cô mà lại bị cô xem như người dự bị và bia đỡ đạn?
Trong lòng Hải Diêu chậm rãi hình thành một ý niệm, cắn môi, không nhúc nhích nhìn qua Khải Huân, dù là đang ngủ say, nhưng trong lúc vô tình vẫn phát ra khí tức vương giả, anh đã sớm không còn là vật trong ao năm đó.
Khải Huân như vậy cũng tốt, có vậy trong nội tâm cô mới bớt áy náy đi một chút.
Hải Diêu sẽ không cho anh biết, tối qua hai người đã xảy ra chuyện gì, bời vì cô đã không còn liên quan gì với anh nữa rồi.
Trong phòng mở điều hòa, nên Hải Diêu cảm thấy hơi lạnh, cô đưa tay kéo chăn cẩn thận đắp kín lại cho anh, động tác rất nhẹ, nhưng anh vẫn hơi hơi nhăn lông mày, Hải Diêu thả chậm động tác, anh lại ngủ an ổn.
Hải Diêu không dám nhìn Khải Huân nữa, chậm rãi quay mặt qua chỗ khác: ‘Thang Khải Huân, em sẽ ra đi, vĩnh viễn biến mất ở trước mặt anh.
⬅ Trước Tiếp ➡