Hải Diêu không biết, người cô yêu đến tột cùng là Lục Thế Quân hay là người đứng dưới bóng cây kia? Có lẽ cô chỉ yêu đoạn thanh xuân ngây ngô đó...
"Đông Hải Diêu, nếu tôi nhớ không lầm, mới trước đây không lâu, cô còn cởi hết để quyến rũ tôi mà!" Lục Thế Quân tiến lên một bước, bóp chặt cổ tay Hải Diêu.
Hải Diêu cắn chặt răng im lặng phản kháng, bởi vì cô biết càng phản kháng, Lục Thế Quân càng nắm chặt hơn, Hải Diêu đau đớn quá cuối cùng vẫn rơi nước mắt ra ngoài.
"Rốt cuộc anh muốn như thế nào!" Hải Diêu rưng rưng nhìn Lục Thế Quân, vết sẹo trên bàn tay đập vào mắt Lục Thế Quân, làm tim anh ta đột nhiên tê rần.
"Người kia là ai? Nhìn hai người thân mật như vậy chỉ sợ sớm đã lui tới, Đông Hải Diêu, có phải cô đã sớm vượt quá giới hạn rồi hay không ?" Lục Thế Quân nghĩ đến khả năng này, càng tức giận mà nắm chặt hơn, như muốn bóp nát xương Hải Diêu đi. Bạn muốn đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
"Tôi không bẩn thỉu như anh!" Hải Diêu tức giận vung tay lên, Lục Thế Quân không kịp chuẩn bị nên ăn một tát, Lục Thế Quân cũng vung tay định tát lại, nhưng thấy Hải Diêu bây giờ gầy đi rất nhiều, hai gò má phúng phính như trẻ con biến đâu mất, vành mắt thì sưng đỏ nhìn hết sức tiều tụy, không biết sao Lục Thế Quân lại cảm thấy trái tim chua xót, rồi chậm rãi để tay xuống...
Tình cũ
"Lục Thế Quân, anh tức giận như thế để làm gì? Tôi đi cùng người khác, không phải vừa vặn thỏa mãn tâm nguyện của anh sao? Anh cùng Trình Nhã Như song túc song phi, lại không phải lo vợ cũ quấy nhiễu, anh nên vui mừng mới đúng chứ?"
Hải Diêu lau nước mắt, nhìn người trước mặt, sao trước kia cô không phát hiện, dưới bộ mặt hào hoa phong nhã kia, cất giấu tâm tư ngoan độc bẩn thỉu như vậy chứ?
"Thì ra cô với người đàn ông kia có một chân thật, Nhã Như đúng là không nhìn sai người mà, xem ra trước khi cô đến với tôi, cô đã không sạch sẽ rồi!" Lục Thế Quân mỉa mai, đôi tay nắm chặt thành nắm đấm.
Đến chuyện mang thai còn dám giả bộ, thì còn chuyện gì không dám nữa đây? Trước khi quen anh ta, Hải Diêu cũng đã ở cạnh người đàn ông khác hơn nửa năm, nói không phát sinh quan hệ, ai mà tin!
"Mắc mớ gì tới anh nhỉ? Anh là gì của tôi? Lục Thế Quân, anh tức giận như vậy, không phải là vẫn còn tình cảm với tôi nên ghen chứ?" Hải Diêu cười lạnh, thấy sắc mặt Lục Thế Quân khó coi, thì trong lòng rất thoải mái.
Hải Diêu bước lên trước một bước, khuôn mặt vốn dĩ lúc nào cũng cười ngọt ngào, trong mắt luôn chỉ nhìn thấy Lục Thế Quân, bây giờ lại tràn đầy sự trào phúng: "Hay là, Trình Nhã Như đang phải nằm trên giường bệnh không thể thỏa mãn anh, cho nên anh lại nghĩ tới vợ cũ? Đáng tiếc, thứ tôi đã quăng vào thùng rác thì sẽ không nhặt lại nữa! Lục Thế Quân, bây giờ nhìn thấy anh, tôi rất buồn nôn!"
Hải Diêu nói xong, liền quay người bỏ đi.
"Đông Hải Diêu! Cô đừng có hối hận đấy!" Lục Thế Quân tức đến mức thở hổn hển.
Hải Diêu ngoái nhìn lại, rồi mỉm cười: "Lục Thế Quân, công việc tôi cũng không có ý định tiếp tục làm, thì anh còn gì để uy hiếp tôi đây hả?"
Nói xong, đi thẳng vào công ty, không hề quay đầu lại. Bạn muốn đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
*
Trong vòng một ngày, đầu tiên là bị điều động, sau đó thì lại chủ động từ chức, giống như những năm thuận buồm xuôi gió biểu thị đến đây là kết thúc.
Chẳng qua trong lòng Hải Diêu cũng không có cảm giác gì lớn, công việc này ban đầu là nhìn mặt mũi Lục Thế Quân mà cho cô vào làm, bây giờ đã ly hôn rồi, thì tiện nghi này không chiếm nữa cũng tốt.
Hiện tại chuyện Hải Diêu lo lắng nhất chính là ba ba, nếu ba ba cô biết cô đã ly hôn, thì không biết sẽ đau lòng nhiều như thế nào nữa.
Hải Diêu cũng không ngờ là, ba ba lại lấy đi nhiều tiền từ chỗ Lục Thế Quân như vậy, bình thường cô cũng không để ý, không ngờ là đang gạt cô.
Lục Thế Quân cho cô một khoản tiền để ly hôn, trả nợ cho ba ba xong chỉ còn một phần nhỏ, nhưng cũng đủ cho cô sống rồi.
Lục Thế Quân còn sang tên cho cô một căn chung cư, hiện tại chỉ thiếu đồ dùng mà thôi, bởi vậy cô cũng không lo cuộc sống về sau lắm.
Làm tiểu tam thì được, chứ cưới vào cửa thì không!
Trong lòng thì nghĩ như vậy, nhưng mãi đến khi xuống xe gặp Thịnh Hạ, Hải Diêu vẫn như người mất hồn vậy.
Thịnh Hạ tức giận, kéo Hải Diêu vào trong xe, chọc chọc vào trán Hải Diêu mắng: "Đông Hải Diêu! Cậu đừng có bày ra vẻ mặt muốn chết muốn sống như vậy có được không? Có biết cái giá để cô bạn tốt kia của cậu bán đứng cậu là gì chưa?"
"Là gì hả?" Hải Diêu nhìn dáng vẻ phẫn nộ của Thịnh Hạ, thực sự không hiểu.
"Đường Yên đê tiện vừa sang lại quán Bar! Cô ta lấy tiền ở đâu ra? Chắc chắn là Trình Nhã Như cho rồi! Chỉ vì một cái quán Bar, mà hãm hại cậu, mắt cậu mù mới chơi với cô ta!" Thịnh Hạ tức đỏ mặt tía tai.
Trong lòng Hải Diêu đắng chát, chua xót, khổ sở, thất vọng, bạn bè nhiều năm như vậy, vì tiền tài lợi ích mà không thèm để ý chút nào giúp đỡ người khác bịa đặt làm tổn thương cô...
"Hạ Hạ... Đừng nhắc tới cô ta nữa..." Hải Diêu vừa nói xong câu đó, thì Thịnh Hạ quơ lấy một quyển sách đập vào gáy Hải Diêu: "Không có tiền đồ!"
Hải Diêu che đầu, nhẹ nhàng đẩy cô bạn ra: "Hạ Hạ, cậu càng ngày càng dã man ah..." Bạn muốn đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Thịnh Hạ ra vẻ vênh váo: "Mình không dã man thì lúc người khác bắt nạt cậu, ai sẽ ra mặt giúp cậu đây? Cứ để cậu nhẫn nhịn oán giận sao, mình không hi sinh hình tượng xông pha chiến đấu, thì hôm nay cậu còn thảm hơn nữa!"
"Đúng đúng, Thịnh đại hiệp, nhờ sự chiếu cố này của cậu tớ mới sống tới ngày hôm nay... Đêm nay tớ làm cơm cà ri cho cậu ăn nhé?"
Thịnh Hạ đổi giận thành vui vươn hai tay ra ôm lấy Hải Diêu: "Hải Diêu...Tớ thay đổi giới tính, rồi cưới cậu làm vợ nha, cậu quá hiền lành đi!"
"Thôi đi, cậu mà thay đổi giới tính, thì người yêu cậu sẽ giết tớ mất!"
Sắc mặt Thịnh Hạ có chút cô đơn, buông tay ra mở máy tính lên: "Tớ chơi điện tử một lát, cơm chín thì gọi nhé!"
Hải Diêu lắc đầu bất đắc dĩ, thấy dáng vẻ cau mày thâm thù đại hận kia của Thịnh Hạ, trong lòng có cảm giác cổ quái nói không ra lời.
*
"Thế Quân, chuyện kết hôn, tạm thời phải cân nhắc lại." sắc mặt Lục phu nhân lạnh băng.
"Mẹ, Nhã Như đã phải chịu nhiều đau khổ, Tâm Di lại biết điều hiểu chuyện, con nhất định phải lo cho hai mẹ con cô ấy."
"Con muốn phụ trách, nhưng con có nghĩ tới trường hợp chẳng may Nhã Như thật sự không thể sinh con nữa chưa, nếu như vậy Lục gia chẳng phải sẽ tuyệt hậu sao?" Lục phu nhân nghe nhắc đến Tâm Di thì có chút buông lỏng, nhưng nghe đến Nhã Như thì lại lập tức bén nhọn .
Chuyện gì cũng không quan trọng bằng chuyện hương hỏa của Lục gia!