Anh ta chỉ muốn Hải Diêu đi xin lỗi Trình Nhã Như, vẻn vẹn một câu xin lỗi, nhưng Hải Diêu không chút do dự mà từ chối luôn, sắc mặt thì giống như người bị hại là Đông Hải Diêu!
Lục Thế Quân tức giạn vươn tay nắm lấy tóc Hải Diêu, kéo cô đi. Bạn muốn đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
"Tôi nói cho cô biết, cô làm Nhã Như không thoải mái, tôi cũng không cho cô thoải mái đâu!"
Cửa phòng bệnh bị Lục Thế Quân một chân đá văng, Trình Nhã Như giật mình, nhìn thấy Lục Thế Quân kéo Hải Diêu vào, thì ánh mắt của cô ta sáng lên, lập tức ngồi dậy!
Lục Thế Quân đẩy Hải Diêu đến bên giường, Hải Diêu đứng không vững nên ngã lên trên giường.
"Xin lỗi ngay!" Lục Thế Quân ra lệnh, Hải Diêu cảm giác như sức lực toàn thân bị rút khô hết, nhìn qua Lục Thế Quân, chậm rãi chống người đứng dậy: "Lục Thế Quân, anh đừng khinh người quá đáng."
Bàn tay chống trên giường bỗng nhiên truyền đến cảm giác đau đớn, Hải Diêu cắn chặt hàm răng, nhưng không rút tay về.
Móng tay sắc nhọn của Trình Nhã Như móc vào bàn tay cô máu me đầm đìa, nhưng Hải Diêu vẫn cắn chặt răng khong hề rên rỉ.
Hải Diêu không phản kháng, không phải vì áy náy với Trình Nhã Như, mà là vì con cô ta vô tội, dù sao cũng vì cô mà không còn nữa, cô ta không thể mang thai nữa, cô cũng coi như kẻ đầu têu, Hải Diêu chỉ áy náy với em bé đã mất kia.
Hành động của Trình Nhã Như động tácđều rơi vào mắt Lục Thế Quân, thấy bàn tay thảm kia, nhưng anh ta vẫn đứng đó, coi như không thấy, không làm gì cả.
Từ đây về sau
Tất cả oán khí và thù hận, cho tới giờ khắc này giống như là lũ quét phát tiết hết ra ngoài, Trình Nhã Như nằm xụi lơ ra giường, khóc thành tiếng.
Tiếng khóc này nghe thực sự có chút thê lương, Hải Diêu nhẹ nhàng rút tay về, đau đớn tận xương, nhưng trong lòng cô còn đau hơn, trong lòng của Hải Diêu như bị đâm một dao, âm thầm chảy máu.
Có phải Hải Diêu nên cảm thấy may mắn hay không? May mắn ngày đó Hải Diêu không đụng phải Trình Nhã Như, may mắn quản gia là người chính nhân quân tử? Nếu không Hải Diêu thật sự không dám tưởng tượng, hôm nay Lục Thế Quân sẽ làm gì cô?
Hải Diêu bỗng nhiên nhẹ nhàng mở miệng nói "Xin lỗi."
Trình Nhã Như ngừng khóc, cầm lấy ấm trà, giội lên người Hải Diêu, Hải Diêu cũng không thèm tránh.
Lục Thế Quân nhìn thấy vậy càng ngạc nhiên, anh ta chưa bao giờ thấy vẻ mặt Hải Diêu như vậy, ánh mắt hờ hững lại quyết tuyệt, phảng phất như đào sâu thêm khoảng cách giữa hai người.
"Lục Thế Quân, tôi có thể đi rồi chứ?" Hải Diêu nhìn qua Lục Thế Quân, khuôn mặt này là tất cả thanh xuân của cô, đã từng xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của cô, Hải Diêu dùng hết thanh xuân để yêu người này, cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện, anh ta sẽ làm tổn thương cô sâu như thế.
Lục Thế Quân đột nhiên không biết nói gì, nhìn Hải Diêu chậm rãi xoay người đi, trên bàn tay đầy vết thương còn đang chảy máu, rơi xuống mặt đất, một giọt một giọt, thành một mảng lớn.
Tim của Lục Thế Quân giống như bị lửa thiêu, thốt ra một chữ: "Cút..." Bạn muốn đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Hải Diêu nhắm mắt lại, đứng một hồi, rồi xoay người từng bước ra khỏi phòng bệnh.
Hải Diêu nghe thấy tiếng khóc Trình Nhã Như lại vang lên, còn Lục Thế Quân lại dỗ dành, cô nhẹ nhàng đóng cửa lại, những âm thanh đó liền không nghe thấy nữa.
Hải Diêu đứng trên hành lang, nhớ lại khoảng thời gian trước, nhớ lần đầu tiên anh ta nghiêm túc nhìn cô, lúc tỏ tình, lúc cầu hôn, nhớ tới cái ôm của anh ta lúc cô rơi nước mắt, Lục Thế Quân đã từng nói, Diêu Diêu, cho anh thời gian, để anh thích em...
Hải Diêu đợi suốt bốn năm, Lục Thế Quân lúc gần lúc xa, nhưng giờ khắc này, triệt để đã khác đường.
Lục Thế Quân, tôi quyết định sẽ không yêu anh nữa.
*
Một tuần sau.
Hải Diêu đã khỏe, nên đi làm lại, dù sao hiện tại cô và Lục Thế Quân đã ly hôn, nên không có chỗ để dựa vào nữa, dù phạm một sai lầm nhỏ cũng sẽ bị người khác nắm lấy không buông.
Vừa vào công ty đã cảm thấy bầu không khí có cái gì đó không đúng, không ai chào hỏi cô, cho dù đồng nghiệp quan hệ bình thường cũng không tệ lắm bây giờ cũng né tránh cô.
Hải Diêu cũng không để ý, ngồi xuống vị trí, vừa định mở máy tính lên, thì thấy thư ký giám đốc đi tới.
Duyên
"Hải Diêu, giám đốc gọi cô vào gặp." Thư ký Lãnh Băng Băng nói xong, liền xoay người đi.
Hải Diêu giật mình, nhưng vẫn gập laptop lại, đứng dậy đi vào văn phòng giám đốc.
Giám đốc Mạnh là một phụ nữ trung niên, bình thường rất bảo thủ và nghiêm khắc, hôm nay sắc mặt lại càng lạnh lẽo.
Hải Diêu có dự cảm xấu, nhưng vẫn trấn định.
Giám đốc Mạnh thấy Hải Diêu đi vào, đầu tiên là nhìn từ trên xuống dưới dò xét một lần.
Hải Diêu không phải mỹ nữ, mà là loại đáng yêu thanh tú, đây cũng là lá bài ông trời ban tặng, cộng thêm vóc người nhỏ xinh, nên dù mang đồ công sở, thì nhìn vẫn như học sinh.
Giám đốc Mạnh nhíu mày lại không vui: "Phòng kinh doanh hiện tại đang thiếu người, từ hôm nay cô chuyển qua phòng đó làm đi." Phòng kinh doanh là phòng áp lực nhất trong công ty.
Hải Diêu không nói gì, gật đầu đáp ứng.
Hải Diêu cho rằng sẽ mất việc, không ngờ Lục Thế Quân lại không đuổi tận giết tuyệt.
Hải Diêu vừa chuyển đồ sang phòng kinh doanh, thì có người bưng một cái hộp hàng mẫu tới giao cho cô: "Cô đưa những thứ này đến công ty khách hàng đi, đây là địa chỉ, đi nhanh lên, đừng lề mề đấy." Bạn muốn đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Hải Diêu không kịp sắp xếp lại bàn làm việc, nhìn địa chỉ, ôm cái hộp kia đi luôn.
Địa chỉ rất dễ tìm, nhưng Hải Diêu ôm cái hộp kia đi dưới ánh mặt trời một hồi, thì trên người đã ướt đẫm rồi...