Tiếp ➡
Chồng, vợ, bạn gái trước.
Ánh nắng giữa trưa nóng bỏng chiếu lên mặt đất, giống như muốn đốt cháy cả mặt đường, trong rừng cây cũng không nghe thấy tiếng ve kêu chim hót, lúc này càng không có người muốn đi lại trên đường.
Sắc mặt Hải Diêu trắng bệch đứng dưới ánh mặt trời, trên trán cô mồ hôi đầm đìa, hai gò má cô đỏ ửng lên một cách không bình thường, ánh nắng chiếu lên người cô, cô cảm giác như mình là cá sắp bị nướng chín, hô hấp cũng khó khăn.
Tiếng tút tút trong điện thoại vang lên rất có quy luật, hình như người ở đầu bên kia điện thoại đã ngủ thiếp đi không nghe thấy tiếng chuông, nhưng Hải Diêu thấy rõ, ngay ở vị trí bên cửa sổ trong nhà hàng Tây cách đây vài mét, Lục Thế Quân tinh thần sáng láng ngồi ở đó, khuôn mặt tuấn lãng khí độ bất phàm, càng khó có được là, người luôn không nói cười tùy tiện như anh ta lại đang nở một nụ cười dịu dàng.
Hải Diêu và anh ta yêu nhau hai năm, kết hôn một năm, anh ta luôn đối xử với cô rất ôn hòa, ngày thường cũng rất săn sóc, nhưng cô lại chưa từng nhìn thấy nụ cười dịu dàng như vậy.
Không khí nỏng bỏng, cô không ngừng đổ mồ hôi, gió nóng thổi qua, vạt áo sau lưng ẩm ướt, ướt rồi lại khô, trong lòng cô lại như đang chìm trong nước đá, lạnh lẽo đến mức co ro lại, bàn tay đang cầm điện thoại cũng run rẩy, đầu ngón tay lạnh băng.
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện thời không nghe máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau —— Sorry..."
Cô mờ mịt ấn nút gọi lại, đôi mắt vẫn chăm chú người đang ngồi sau cửa kính, hình như lông mày Lục Thế Quân hơi nhíu lại, lại vẫn thân mật đưa cho người đối diện một tờ giấy, sau đó dịu dàng nhìn người kia cười.
Hải Diêu cảm thấy hốc mắt đau đớn, không biết có phải mồ hôi trên trán rơi vào hay không, nước mắt của cô bỗng nhiên trào ra, cô cũng không buồn lau đi, bởi vì cô nghe được giọng nói trầm thấp truyền đến từ điện thoại, vẫn ôn hòa lại lộ ra mấy phần khách khí: "Alo, có việc gì thế Hải Diêu?"
Hải Diêu cứng ngắc cầm điện thoại đưa đến bên tai, cô lui về phía sau một bước, gốc cây đại thụ này cành lá rậm rạp, vừa vặn che khuất thân thể cô.
Hình như Lục Thế Quân thấy có lỗi, đưa tay xoa đầu cô gái đối diện, lúc này mới quay người đi qua một bên nghe điện thoại.
"Alo, Diêu Diêu, sao em không nói gì?" Giọng của Lục Thế Quân cũng ôn hòa vô hại như chính con người anh ta, trong trẻo êm tai, thế nhưng chỉ có Hải Diêu biết, dưới mặt nạ ôn hòa vô hại của anh ta lại cất giấu một trái tim lạnh lùng hà khắc không nhận tình thân như thế nào.
Cô lau nước mắt lung tung, hít sâu một hơi, lúc này mới lên tiếng : "Thế Quân, anh, anh đang ở đâu?"
Rõ ràng giọng của cô có gì đó không đúng, Lục Thế Quân là hạng người khôn khéo, lập tức nhận ra sự khác thường của cô, anh ta nhìn ra bên ngoài theo bản năng, đường phố trống trải chỉ có ánh nắng chói chang, liếc một cái cũng thấy đau mắt.
Mà bên cửa sổ, Nhã Như đang ngồi im lặng ở đó, một bên mặt xinh đẹp mà quyến rũ, mái tóc dài của cô ta xõa xuống, rủ xuống trước ngực, hai đầu lông mày lại mang theo một vẻ u sầu nhè nhẹ. Lục Thế Quân không biết làm sao, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một suy nghĩ kỳ lạ: Lúc nghe thấy giọng nói của Đông Hải Diêu, trong lòng anh ta lại có cảm giác áy náy khi bị vợ bắt gian tại trận.
Thế nhưng chỉ là thoáng qua, anh ta lắc đầu ném suy nghĩ kì quái đó qua một bên.
(*): "Nếu bạn thích một truyện nam chính thâm tình thì chắc chắn không thể bỏ qua Mẹ Chưa Kết Hôn: Tình Nhân Một Ngày Của Tổng Giám Đốc"
Cô không tranh nổi.
Thế nhưng chỉ là thoáng qua, anh ta lắc đầu ném suy nghĩ kì quái đó qua một bên.
"Bây giờ anh đang ở công ty, không phải sáng nay trước khi ra ngoài đã nói với em rồi sao, hôm nay có một cuộc họp quan trọng, nhất định anh phải tham gia." Anh ta nói đến đây liền dừng lại một chút, giọng nói dịu dàng hơn vừa rồi: "Diêu Diêu, em có chuyện gì vậy?"
Nước mắt Hải Diêu lập tức tuôn rơi, cô để điện thoại qua một bên, gắt gao che miệng lại, thân thể cũng không chịu khống chế mà cúi xuống cuộn mình lại, giống như một con tôm đáng thương, ánh nắng xuyên qua tán cây rơi xuống, thêu đốt da thịt cô, sự nóng nực cũng không ngăn nổi sự lạnh lẽo từ trong xương tủy, cả người cô run rẩy, hàm răng va vào nhau phát ra tiếng lách cách, mà trước mắt đã hoàn toàn mơ hồ.
Trong điện thoại không ngừng truyền đến giọng nói của anh ta, nghe ra mấy phần nôn nóng và lo lắng, chỉ là giọng nói này lại xa cách như đám mây không có cách nào làm cô thấy ấm áp hơn.
"Thế Quân..." Cô không biết làm sao mình có thể phát ra tiếng, cũng không biết tại sao mình lại có thể khiến giọng nói bình tĩnh như vậy, không có chút sự dao động nào: "Thế Quân, em cảm thấy có chút không thoải mái, bây giờ anh có thể về đây không?"
Cô không tự chủ nổi siết chặt ngón tay, không dám thở mạnh, chỉ khẩn trương chờ câu trả lời của anh ta.
"Diêu Diêu." Lục Thế Quân nghe giọng nói mềm yếu của cô, mang theo mấy phần nhát gan, không khỏi nhẹ giọng hơn mấy phần: "Cuộc họp hôm nay rất quan trọng, em cũng biết..."
"Em mặc kệ, Thế Quân, em muốn anh về ngay lập tức..." Trong giọng nói của cô mang theo sự nghẹn ngào.
Lục Thế Quân có chút giật mình, Hải Diêu là người rất hiểu chuyện, cho tới bây giờ chưa có lúc nào cố tình gây sự, anh ta mở miệng, giọng nói có chút mất kiên nhẫn: "Hải Diêu, em có thể hiểu chuyện một chút không!"
"Thật xin lỗi..." Hải Diêu chỉ cảm thấy cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn chân lan tràn cả người, cô thấp giọng xin lỗi, sau đó dập máy.
Lục Thế Quân cũng không gọi lại, qua một lúc sau, điện thoại của cô rung lên, có một tin ngắn được gửi đến: Em nghỉ ngơi chút đi, anh họp xong sẽ về ngay.
Hải Diêu không trả lời, cô tắt điện thoại, lẳng lặng đứng ở nơi đó.
Không đến năm phút đồng hồ, Lục Thế Quân và Trình Nhã Như sóng vai từ trong nhà hàng Tây đi ra, có lẽ là vì cô gọi đến, sắc mặt Lục Thế Quân nhìn không tốt lắm, Trình Nhã Như cũng có chút mất hứng, hai người vội vàng lên xe, nhanh chóng rời đi.
Hải Diêu đứng lúng túng ngây ngốc ở nơi đó một hồi lâu, đau đầu khó chịu giống như muốn nổ tung, cô giơ tay lên gõ mạnh hai cái lên đầu, lại nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Mơ màng ngăn một chiếc xe, tài xế hỏi cô đi đâu, cô suy nghĩ một lúc lâu, lại chỉ có thể đến chỗ của Thịnh Hạ, cô không muốn về nhà, khắp nơi trong nhà đều là dấu vết của Lục Thế Quân, trong phòng ngủ còn có nửa vách tường treo ảnh cưới, chữ hỉ đỏ thẫm còn chưa lấy xuống.
Thịnh Hạ là bạn thân tốt nhất của cô, không có người thứ hai. Không, vốn dĩ cô còn một người bạn thân nữa, ba người các cô cùng nhau lớn lên từ khi còn nhỏ, gần như ngày nào cũng ở chung một chỗ, thế nhưng về sau lại không bằng một người xa lạ.
Thịnh Hạ có một cửa hàng trà sữa không lớn, không cần lợi nhuận chỉ cần đốt thời gian, là bạn trai cô ấy bỏ tiền ra mở cho, chỉ là Hải Diêu chưa từng gặp người bạn trai này, mỗi lần cô nói muốn gặp, Thịnh Hạ luôn ấp úng nói anh ta bận rộn công việc hôm nào lại gặp sau, Hải Diêu không phải người được một tấc lại muốn tiến một thước, mỗi người đều có không gian cá nhân của mình, cô rất tôn trọng điều đó.
Tiến vào trong tiệm, Thịnh Hạ đang nằm trên sô pha nghịch máy tính bảng, quay đầu thấy là Hải Diêu, mí mắt của cô ấy chỉ hơi giơ lên: "Đến rồi hả?" Hai người rất quen thuộc, tất nhiên không cần chào hỏi khách khí.
Có thể vì mãi không thấy Đông Hải Diêu nói chuyện, lúc này Thịnh Hạ mới nhanh chóng kết thúc trò chơi, ngồi xếp bằng đẩy cặp kính đen trên sống mũi nhìn về phía Hải Diêu, mới nhìn một chút Thịnh Hạ đã giật mình kêu to một tiếng!
Mỗi người đều có một câu chuyện cũ.
Có thể vì mãi không thấy Đông Hải Diêu nói chuyện, lúc này Thịnh Hạ mới nhanh chóng kết thúc trò chơi, ngồi xếp bằng đẩy cặp kính đen trên sống mũi nhìn về phía Hải Diêu, mới nhìn một chút Thịnh Hạ đã giật mình kêu to một tiếng!
"Đại Diêu, cậu gặp cướp bóc hả?" Thịnh Hạ lập tức nhảy từ trên ghế salon xuống, kéo Hải Diêu ngồi xuống khẩn trương hỏi thăm.
Cô ấy để Hải Diêu ngồi, Hải Diêu ngồi im, ánh mắt tan rã, hai mắt sưng vù, tóc ướt nhẹp dán lên trán, bờ môi trắng bệch, tay không ngừng run lấy túm chặt Thịnh Hạ, chỉ lẩm bẩm lặp lại: "Cô ấy đã trở lại, Hạ Hạ, cô ấy đã trở lại, tớ phải làm sao bây giờ, tớ phải làm gì đây Hạ Hạ..."
Cô vừa nói xong, nước mắt liền rơi xuống, từng giọt từng giọt rơi xuống mu bàn tay Thịnh Hạ, Thịnh Hạ nhìn cô khóc thì trong lòng chua xót, vội vàng lấy khăn tay đưa cho cô chuyển hướng đề tài: "Lau nước mắt nước mũi của cậu đi, quần áo mới của tớ cũng bị cậu làm bẩn rồi, có chuyện gì thì từ từ nói, đừng khóc lóc sướt mướt, trời sập xuống còn có người cao đỡ lấy! Rốt cuộc là có chuyện gì vậy, cậu bình tĩnh nói rõ ràng cho tớ nghe, là ai trở về mà lại làm cậu sợ như vậy?"
Tiếp ➡