Mê Đắm Chị Gái
Chương 4:
⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Mộ Tuyết nằm trên giường nhìn màn hình điện thoại di động lại lần nữa xuất hiện chữ GameOver, bất đắc dĩ thở dài, "Ai, lại thua rồi."
Ván này rõ ràng là rất dễ, bình thường cô cũng chỉ cần một lần là qua, hôm nay lại thất bại liên tiếp bốn năm lần.
"Làm thế nào cũng không thể tập trung được..." Tô Mộ Tuyết vứt máy sang một bên, nằm thẳng trên giường, ngơ ngác nhìn trần nhà lại nhớ tới chuyện em trai vừa làm với mình.
Vì sao chứ? Sao cô lại cảm thấy thoải mái như vậy? Ngày đó hẹn hò với bạn trai, lúc bị anh ta sờ tới với cảm giác bây giờ không giống nhau.
Ngày đó là lần đầu tiên cô đi thuê phòng cùng bạn trai, biết thuê phòng có ý nghĩa gì, ngày đó Tô Mộ Tuyết đã chuẩn bị thực sự hoàn hảo, bên trong còn mặc nội y ren vừa gợi cảm vừa đáng yêu, trước đó mấy ngày còn đi tập thể hình một chút, làm dáng người thon gọn hơn. Cô còn phá lên lên mấy trang web đen, học tập kĩ xảo chuyện nam nữ này, tuy nhìn vài phút đã thẹn thùng không thể xem thêm được nữa. Nhưng, thời khắc mấu chốt lại không thể làm gì.
Bạn trai đưa tay sờ ngực cô, cô đã có điểm không thích nhưng vẫn cắn răng nhịn xuống, kết quả, sau khi một ngón tay anh ta đi vào tiểu huyệt, cô thực sự không thể khống chế nổi nữa mà đẩy anh ta ra.
Cô còn nhớ rõ biểu tình của anh ta lúc đó, cau mày tức giận để lại một câu, "Tô Mộ Tuyết, em căn bản chính là một người lãnh đạm!" rồi rời đi.
Bởi vậy hôm đó cô mới uống say, cuối cùng ngủ quên ở công viên gần nhà, nếu không phải có Diệp Tiêu Đình đi ngang qua, nói không chừng đêm đó cô đã lấy trời làm màn, lấy chiếu làm đất ngủ ở đó.
"Thật kì quái, vì sao Tiêu Đình chạm vào, mình lại có cảm giác? Cho nên, mình không phải lãnh đạm sao?" Cô có chút không cam lòng, ngay sau hôm đó, bạn trai đề nghị chia tay, nguyên nhân là do phương diện kia không thích hợp.
Cho nên nói, vấn đề không phải ở chỗ cô? Nếu vừa rồi mẹ không về kịp, nói không chừng, cô và Diệp Tiêu Đình sẽ thực sự làm tiếp...
"Tiêu Đình..." Tô Mộ Tuyết nhớ tới đôi mắt động tình của em trai, giống như sao trời mênh mông, muốn hút cô vào sâu trong đó. Cô nhớ tới nam căn đã dựng đứng thẳng lên, còn có nhiệt độ nóng bừng qua lớp vải đó...
Tô Mộ Tuyết không tự giác kẹp chặt lấy chăn, eo vặn vẹo vài cái, tưởng tượng hai người họ trần trụi ôm lấy nhau, cùng nhau làm chuyện đó.
"A! Không được!" Cô đột nhiên lắc đầu, "Mình nghĩ gì vậy chứ! Đúng là bị quỷ ám mà, Tiêu Đình và mình là chị em, sao có thể làm ra chuyện đó?!"
*
Vài ngày sau, trong phòng bếp, Diệp Tiêu Đình một bên rửa bát, một bên không cam lòng suy nghĩ, "Vì sao mình phải làm chuyện này? Đường đường là một thiếu niên khí phách, giờ này không phải nên chạy băng băng trên sân bóng sao? Sao lại ở đây rửa bát chứ?!"
"Mẹ ơi, mau về nhanh lên!!!" Nội tâm cậu gào thét.
Vì công việc bận rộn nên bố cậu phải đi nơi khác công tác ba tháng, mẹ vì nhớ chồng nên nhịn không được mua vé máy bay đi theo, nói sẽ chỉ ở bên đó một tuần, nhưng ai mà biết sẽ ở bao lâu chứ?
Bố mẹ không ở nhà, chị gái bắt đầu bắt nạt cậu, chuyện gì cũng kiếm cớ để không làm, mà Diệp Tiêu Đình thì sao? Trước đây làm chuyện không đúng với chị mình, trong lòng luôn có cảm giác tội lỗi nên đành phải chịu đựng.
"Này, Diệp Tiêu Đình, em rửa bát gì mà lâu như vậy, bao lâu nữa chị mới được tắm hả?" Tô Mộ Tuyết ngồi ở sofa xem phim truyền hình.
Bởi vì ống nước của hộ gia đình tầng trên bị hỏng, công ty thủy lợi tuy đã sửa nhưng cũng thông báo với bọn họ, hai ngày này dùng nước phải chú ý một chút, bởi vì áp lực không đủ nên tốt nhất không nên mở quá nhiều vòi nước một lúc.
Tô Mộ Tuyết đang ngồi chờ em mình rửa bát xong mới đi tắm rửa.
"Rửa chén cũng lâu vậy, thật vô dụng mà!" Tô Mộ Tuyết oán giận.
Diệp Tiêu Đình trong phòng bếp nghe được thực sự rất khó chịu, nói cậu vô dụng sao?! Không biết là ai cả ngày nhốt mình trong phòng, đến giờ cơm mới chui ra, cơm cũng là cậu nấu mà không có một câu khích lệ, bây giờ rửa bát chậm một chút thôi cũng kêu ca không ngừng.
"Rửa xong rồi, chị đi tắm đi." Diệp Tiêu Đình đè nén lửa giận, đi vào phòng khách nhìn thấy hai chân thon dài của Tô Mộ Tuyết gác ở trên bàn.
Đôi chân kia không chỉ vừa dài vừa thẳng mà còn vô cùng trắng nõn, giống như dùng bạch ngọc thượng thừa mà tỉ mỉ điêu khắc thành, khiến người ta không thể rời mắt.
Diệp Tiêu Đình không khỏi nghĩ tới biểu tình khát cầu của Tô Mộ Tuyết dưới thân mình, khi đó cô thẳng thắn đáng yêu như vậy, bây giờ lại... chênh lệch cũng thật lớn.
Chỉ cần có thể giống như khi đó một chút thì tốt biết bao. Trong lòng Diệp Tiêu Đình mong chờ, lại nhìn thấy một túi quà giơ trước mắt.
"Này, cho em!" Tô Mộ Tuyết nói.
"Hả... Đây là gì? Cho em sao?" Diệp Tiêu Đình thụ sủng nhược kinh, chẳng lẽ hôm nay lương tâm của Tô Mộ Tuyết trỗi dậy, muốn tặng quà cho cậu? Túi này đẹp như vậy, không biết bên trong chứa gì?
Mặt cậu đỏ bừng chờ mong nhận lấy, lại nghe cô nói, "Đây là hộp đựng tiện lợi của chị, vốn là túi hỏng nên chị lấy một túi khác để đựng."
Thời điểm cô nói chuyện cũng không để ý sắc mặt cậu trầm xuống, tiếp tục nói, "Lúc về chị để ở phòng bếp, là em không nhìn thấy, Diệp Tiêu Đình, em cũng thật là, không phải nói quá đâu nhưng em đối với người chị này đúng là một chút cũng không để bụng!"
Diệp Tiêu Đình, "..."
Tô Mộ Tuyết cũng không để ý cậu nữa, về phòng lấy quần áo, lúc ra ngoài vẫn thấy cậu cầm hộp tiện lợi đứng đó, nhịn không được lại nói, "Chị đi tắm trước, em đừng dùng nước, nhưng mà cái hộp đựng tiện lợi này cần phải rửa, mai chị sẽ kiểm tra!" Nói xong lập tức vô tâm vô phế đi vào phòng tắm.
Mà bên này, khuôn mặt Diệp Tiêu Đình trầm xuống, môi mím thành một đường thẳng, bàn tay nắm chặt.
Gì Một động tác nhỏ của cô thôi cũng làm trái tim cậu đập không thôi, thế này mà bảo không để bụng?!
"Chị chờ xem, Tô Mộ Tuyết!" Diệp Tiêu Đình nhìn cửa phòng tắm đã bị đóng lại, "Em nhất định làm chị hối hận vì những điều vừa nói!"
"Thật thoải mái~~" Tô Mộ Tuyết bước vào bồn tắm, tuy rằng là mùa hè nhưng cô vẫn có thói quen ngâm mình trong nước.
Ban ngày đi dạo phố với bạn thân có chút mệt mỏi, vóc dáng cô nhỏ bé, ở trong bồn tắm có thể thư giãn thân thể, nước ấm vây quanh xua tan đi mệt mỏi cả ngày.
Giờ phút này, cả người Tô Mộ Tuyết đều phiếm hồng, dòng nước chậm rãi lướt qua bộ ngực phấn nộn, còn cả tiểu huyệt mềm mại, vô cùng thoải mái.
Ngâm một hồi lâu, cảm giác đã đủ, cô mới ra khỏi bồn tắm, ngồi ở ghế nhỏ bắt đầu tắm rửa.
Theo thói quen lấy sữa tắm ngay bên cạnh, cầm tới tay mới phát hiện bên trong đã trống không.
"Tiêu Đình! Sữa tắm hết rồi, giúp chị mang một lọ mới vào đây đi!" Cô lớn tiếng nói với bên ngoài.
Một hồi cũng không nghe tiếng đáp lại còn tưởng rằng mình nói không đủ lớn, đang chuẩn bị đề cao âm lượng lại nghe được tiếng mở cửa.
Giọng nói Diệp Tiêu Đình cũng vang lên, "Chị, em mang tới rồi."
Tô Mộ Tuyết có chút chật vật, tiểu tử này sao lại vào được?
"Em, em không cần vào, đứng ở cửa để chị ra lấy được rồi." Cô nhanh chóng điều chỉnh dáng ngồi, phía cửa, không muốn để Diệp Tiêu Đình thấy mình tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ.
Diệp Tiêu Đình lại như không hiểu ý của cô, vẫn tiếp tục đi vào trong, "Cần gì phiền toái như vậy, em trực tiếp mang vào không phải được sao?"
"Thôi thôi, chị không cần sữa tắm nữa, em ra ngoài đi được không?" Tô Mộ Tuyết nóng nảy, Diệp Tiêu Đình ngày càng gần, cô hoảng hốt hai tay ôm lấy ngực, che lấy hai khỏa trước ngực mời dám quay đầu lại.
Chỉ thấy Diệp Tiêu Đình không mặc cái gì, cả người trần trụi, cơ ngực tinh tráng, đường cong ưu nhã nhìn không sót gì, còn có nam căn đang ngủ đông giữa hai chân... Tô Mộ Tuyết chỉ cảm thấy tim đập ngày càng nhanh.
"Không cần sữa tắm thì tắm thế nào? Chị ngâm nước đến hồ đồ rồi sao?" Diệp Tiêu Đình cười xấu xa, vươn tay đóng chặt cửa phòng tắm.
"Em mới hồ đồ?!" Tô Mộ Tuyết tức giận, "Chị đang tắm em vào làm gì, không biết nam nữ thụ thụ bất thân sao? Mau ra ngoài cho chị!!!" Khuôn mặt nhỏ tức giận đến đỏ bừng, phả biết rằng đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một nam nhân tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, ở tình huống trở tay không kịp, cô cảm thấy mình như muốn ngất xỉu.
Diệp Tiêu Đình lại không cho cô cơ hội cự tuyệt, trực tiếp ngồi xuống phía sau cô, "Cái gì mà nam nữ thụ thụ bất thân chứ, chị, em là em trai chị, không phải chị nói em không để bụng chị sao? Vậy bây giờ em trai đây liền giúp chị tắm rửa được không?"
⬅ Trước Tiếp ➡