⬅ Trước Tiếp ➡

Gần như cùng lúc đó, dì Viên ôm một bó hoa Freud rất to bước vào “Vừa nãy shipper mang đến, nói là gửi tặng cô Trang.”
Nói xong, dì Viên len lén quan sát sắc mặt ông chủ và cô Trang.
Tiếc là, cả hai đều chẳng có biểu cảm gì lạ.
Ông chủ vẫn điềm nhiên như thường, còn cô Trang thì cười vui vẻ như lẽ đương nhiên, hỏi dì “Dì Viên ơi, nhà mình có lọ hoa lớn để cắm hoa không?”
Dì Viên “Có chứ ”
Bó hoa Freud này quá lớn, phải chia ra vài bình mới đủ. Trang Phù Dao cũng đi sắp xếp giúp dì, xong xuôi thì chụp một bức ảnh đăng vào nhóm chat
Đẹp quá, thích ghê luôn Cảm ơn Donut
Sau khi xử lý xong việc với mấy chậu hoa, cô đến công trường xem qua một chút, tiện thể mua ít cà phê và hoa quả cho công nhân.
Lúc về thì trời đã gần bảy giờ tối, trong nhà không thấy bóng dáng của Lương Hoài Tự đâụ Trang Phù Dao đoán chắc anh đang đi hẹn hò với bạn gái. Dù cô đang cố gắng thích nghi, nhưng cảm giác trống vắng ấy vẫn bất giác len lỏi trong lòng.
Thế là cô quyết định ra vườn tản bộ cho khuây khỏa.
Lờ mờ nhìn thấy bên trong lầu nghỉ ở vườn phía nam có ánh đèn vàng nhàn nhạt, cô bước lại gần thì thấy Lương Hoài Tự đang ngồi đó.
Lưng anh thẳng tắp, ngồi trước bàn trà, dùng một tay pha trà cho mình. Tuy động tác không còn linh hoạt như trước khi tay bị thương, nhưng vẫn vô cùng tao nhã.
Trong không khí thoang thoảng hương trà xen lẫn với mùi trầm hương nhè nhẹ.
Trang Phù Dao hỏi “Sao anh lại ở đây?”
“Không có việc gì làm.” Lương Hoài Tự làm động tác mời trà “Vừa hay ấm trà này đã pha xong rồi.”
Trang Phù Dao nói “Uống trà vào buổi tối, anh ngủ nổi không đấy?”
Đúng là uống trà buổi tối khiến anh khó ngủ, nhưng hôm nay tâm trí rối bời, dù không uống trà thì cũng mất ngủ thôi.
Anh lắc đầu “Cũng không ảnh hưởng gì mấy.” Rồi rút tách trà trước mặt cô về “Nhưng tối uống trà đúng là không tốt, là anh suy nghĩ không chu đáo.”
Trang Phù Dao không vui, giật lại tách trà “Tốt với xấu cái gì, cà phê với trà sữa em đều coi như nước lọc uống suốt, miễn dịch lâu rồi.”
Cô lặng lẽ uống một ngụm, đột nhiên nói “À, dạo nữa em sẽ dọn ra ngoài.”
Từ sau khi Lương Hoài Tự biết cô đi xem mặt, đã sớm đoán được sớm muộn gì cô cũng sẽ dọn đi.
Nhưng khi thật sự nghe thấy câu ấy, trong lòng vẫn trào lên một nỗi buồn mơ hồ, gần như là hoảng hốt.
Anh buồn cái gì chứ?
Lão Hà nhìn người rất chuẩn. Tần Chính Lâm tuy có vài tật nhỏ, nhưng ưu điểm vẫn nổi bật, chuyện tình cảm trước đây cũng khá đơn giản. Xét ra, đúng là đối tượng kết hôn khá lý tưởng.
Anh không nên buồn.
Lương Hoài Tự thu lại cảm xúc, khẽ mỉm cười “Tốt mà.”
Tốt mà?
Trang Phù Dao thật sự muốn đập bàn bỏ đi.
Dù cô nói vậy là để tránh rắc rối, nhưng ít nhất cũng mong anh níu giữ mình một chút. Bây giờ thì sao? Muốn cô đi càng nhanh càng tốt, để anh được sống thế giới hai người cùng bạn gái à?
Cô nghĩ vậy, lại càng thấy Lương Hoài Tự đúng là tên khốn không có giới hạn.
Đã có bạn gái rồi, sao còn đồng ý cho vợ cũ dọn vào ở? Anh làm vậy thì bạn gái hiện tại sẽ nghĩ thế nào chứ?
Nhưng nghĩ lại, cô phát hiện anh vẫn mặc bộ đồ ở nhà từ sáng đến giờ, trông như cả ngày chưa từng ra ngoài.


⬅ Trước Tiếp ➡