Lối sống hiện giờ của anh rất lành mạnh, cai cà phê, hạn chế rượu bia, mỗi ngày đều đặn luyện một bài thái cực quyền. Sau khi luyện xong bài quyền, anh còn tập thêm một số bài khác như thể dục, chạy bộ...
Tất cả đều có thể luyện ngoài trời, nhưng hôm nay chẳng hiểu sao anh lại hiếm khi đến phòng gym tập vài hiệp cơ bụng bằng dây.
Chẳng mấy chốc đã đổ mồ hôi, hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Thể lực hiện tại đúng là chẳng thể nào so với thời trai trẻ được nữa.
Có thể là do hiếu thắng, anh tăng tốc độ, tập thêm vài lần.
Nhưng anh đã quên mất rằng cánh tay mình đã lâu không vận động với cường độ cao như vậy.
Một cơn đau nhói dữ dội truyền tới, anh lập tức hít mạnh một hơi, khụy gối xuống đất.
Bị căng cơ rồi.
Một tiếng sau, bác sĩ gia đình đến nhà, quấn cho anh một vòng băng cố định gân, dặn trong vòng mười ngày nửa tháng tới nhất định phải dưỡng thương cẩn thận.
Trang Phù Dao sau cơn say rượu, tỉnh dậy bước xuống lầu, thấy bộ dạng của anh như vậy, tò mò hỏi “Anh làm sao thế?”
Mặt mày Lương Hoài Tự không mấy dễ coi “Tập thể dục buổi sáng bị thương.”
Trang Phù Dao thở phào “Vậy thì anh nghỉ ngơi cho tốt, cần gì thì cứ gọi em.”
Cô còn tưởng sau khi mình uống say, nổi điên vì anh có người khác, lỡ tay đánh anh thành ra thế kia cơ.
Hôm qua cô thật sự đã uống quá nhiềụ Bình thường cô vốn không bao giờ uống đến mức quên trời đất, vậy mà lần này lại uống đến mơ mơ hồ hồ.
Cô nhớ rõ Tống Tình và Donut say đến bất tỉnh, cô không thể vác nổi cả hai, đành liên hệ với Lương Hoài Tự.
Còn sau đó thì… Cô không nhớ rõ nữa…
Trang Phù Dao liếc nhìn anh thêm lần nữa.
Thầm nghĩ, đúng là yếu hơn hồi trẻ thật rồi.
…
Thứ sáu, Lương Hoài Tự đến giảng dạy tại đại học thành phố Giang.
Thẩm Liên đang dạo quanh đó, thấy anh bước ra liền hồ hởi gọi một tiếng “Sư huynh ” rồi chạy đến bên cạnh “Tay anh bị sao vậy?”
“Luyện tập thể thao bị thương.”
“Sao lại bất cẩn thế.” Thẩm Liên nhíu mày đầy lo lắng, rồi như sực nhớ ra điều gì, vội mỉm cười “Có lẽ là bị giãn dây chằng đó, em biết một thầy thuốc rất giỏi chuyên về mấy chấn thương kiểu này. Mấy tháng trước mẹ em cũng bị giãn dây chằng, chính ông ấy đã chữa khỏi cho mẹ em. Em còn một lọ thuốc cao chưa dùng đến, mai mang cho anh nhé.”
Cô ta tranh thủ cơ hội nói tiếp “Mai anh có rảnh không? Lần trước em chưa cảm ơn anh chuyện giữ em ở lại trường, tiện thể mời anh ăn bữa cơm, rồi mang thuốc đến luôn.”
“Thuốc lẫn bữa ăn đều không cần đâu, chỉ là vết thương nhỏ, bác sĩ bảo nghỉ ngơi vài hôm là khỏi.” Anh bình thản đáp “Việc ở lại trường là do năng lực của cô, chẳng liên quan gì đến tôi cả.”
“Nhưng mà…” Thẩm Liên còn định nói gì đó thì Hà Tông Khâm bất ngờ xuất hiện “Lão Lương, nhanh lên, chờ anh lâu lắm rồi đấy ”
Thấy Thẩm Liên cũng ở đó, Hà Tông Khâm liền chào hỏi thân thiện “Tiểu Thẩm cũng có tiết sáng nay à?”
“Không ạ.” Thẩm Liên hơi ngẩn ra, có chút ngập ngừng lúng túng “Em có việc tìm thầy Đặng, vừa hay gặp sư huynh Lương.”
“Ồ ồ.” Hà Tông Khâm cười ha hả “Thế thì để anh mượn sư huynh của em một lúc nhé, anh có việc tìm anh ấy.”