Tối qua khi bà Quý nói với cô chuyện xem mắt, Trang Phù Dao theo bản năng muốn từ chối.
Nhưng cô chợt nhớ đến một câu chuyện cười về việc xem mắt này.
Cô gái kia hỏi bà mối là chàng trai nọ cao bao nhiêụ
Bà mối nói “Tuy cậu ấy chỉ cao một mét sáu, nhưng cậu ấy nhảy lên là cao tới một mét tám lận.”
Trang Phù Dao cười chảy nước mắt, hoàn toàn là do tính tò mò thúc đẩy, muốn biết xem mắt rốt cuộc là như thế nào.
Thay quần áo xong, cô hài lòng nhìn mình trong gương.
Cô của tuổi ba mươi tám không hề có dấu hiệu lão hóa, ngoài sự xinh đẹp ra, còn hơn cô gái trẻ tuổi ngày xưa ở khí chất dịu dàng chững chạc nhờ thời gian mài giũa. Đây cũng là một trong những lý do khiến cô có thể nhanh chóng chấp nhận việc xuyên không.
Lái xe mất nửa tiếng, khi Trang Phù Dao đi vào thì đối tượng xem mắt của cô đã đến rồi. Mặc áo polo, đeo kính gọng đen, là một người đàn ông khối A điển hình, nhưng ngoại hình khá chỉnh tề, nhìn mặt có vẻ thật thà.
Nhìn thấy cô đến, Tần Chính Lâm căng thẳng đẩy gọng kính.
Trước giờ ông ta dồn hết tâm trí vào chuyện học tập, nên tình cảm chậm hơn nhiều so với bạn bè cùng lứa. Khi bạn bè xung quanh đã kết hôn sinh con, ông ta vẫn còn độc thân. Khi còn trẻ ông ta không cảm thấy có vấn đề gì nhưng những năm gần đây, ông ta về nhà nhìn thấy căn nhà trống rỗng cũng nảy sinh một cảm giác cô đơn. Sau đó liền nghe theo lời khuyên của người lớn trong nhà mà đi xem mắt.
Ông ta đã xem thông tin của đối phương trước đó rồi, ngoại trừ việc đã từng có một cuộc hôn nhân, những điều kiện khác đều không chê vào đâu được. Thế nhưng ông ta không ngờ người thật lại còn đẹp hơn những bức ảnh đã chỉnh sửa kỹ lưỡng kia.
“Cô Trang, năm nay tôi bốn mươi tuổi. Khi còn trẻ từng có một mối tình, sau đó vì kế hoạch phát triển khác nhau mà chia tay trong hòa bình. Hiện tại tôi đang dạy học ở đại học Giang Nam, chức danh là phó giáo sư. Có một căn nhà ba phòng, có xe đi lại, có tiền tiết kiệm không nợ nần. Nếu chúng ta kết hôn, lương của tôi có thể nộp hết. Tôi không giỏi làm việc nhà, nếu cô cũng không muốn làm thì chúng ta có thể thuê người giúp việc. Tính cách tôi khá hòa nhã, những chuyện khác chúng ta đều có thể bàn bạc, chỉ duy nhất một điều là tôi khá thích trẻ con. Tôi hy vọng sau này chúng ta sẽ sinh hai đứa, một trai một gái là tốt nhất…”
Sau khi gọi món, anh ta giới thiệu bản thân một cách chi tiết, còn nói cả những kế hoạch tương lai.
Chi tiết như đang chơi trò nhập vai nào đó vậy.
Trang Phù Dao thấy hơi khó chịu “Anh Tần, hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt đấy.”
Tần Chính Lâm mỉm cười “Hôm nay đúng là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, nhưng tôi thấy rất hài lòng về cô.”
“Nhưng anh Tần này, tôi nghĩ tiền đề của những điều anh vừa nói là cả hai chúng ta đều phải hài lòng và quyết định tiếp tục phát triển mới được chứ?”
Tần Chính Lâm hỏi ngược lại “Chẳng lẽ cô Trang không hài lòng về tôi sao?”
Anh ta tự cho rằng điều kiện của mình là hàng hot trên thị trường xem mắt. Bao nhiêu năm qua anh ta không kết hôn không phải vì không tìm được vợ, mà là không muốn tìm. Nếu thực sự muốn tìm, có cả đống người trẻ hơn anh ta mười mấy tuổi để lựa chọn.