Mê Ái
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡
Rất nhanh Trì Nghiên lại bị anh khơi lên dục vọng, ngẩng khuôn mặt nhỏ đã nhiễm hồng vì tình dục, như mong muốn của anh cô rên rỉ gọi tên anh.
"Tần Mặc... A... Tần Mặc... A a..."
Trì Nghiên giữ chặt lấy bả vai anh, mười đầu móng tay bậm sâu trong da thịt anh, cái miệng nhỏ phun ra nuốt vào trượng thịt to lớn của anh, cặp đầy đặn trắng mịn rung lắc theo cơ thể, đè ép cọ xát ngực anh.
Khoái cảm kịch liệt đánh cho đầu óc choáng váng, tầm mắt cũng bắt đầu trở nên mơ hồ... Chỉ còn người đàn ông trước mắt đang chiếm đoạt toàn bộ tâm thần cô. Cũng không biết đã trải qua bao lâu, cơ thể của cô không còn chịu thêm được mà co thắt lại, căng chặt; run rẩy tiết ra như xuân triều ấm áp...
Cô lên đỉnh.
Tần Mặc dừng động tác, cơ bắp trên thân thể căng lên, nhìn sắc mặt ửng hồng của Trì Nghiên, khàn tiếng: "Nhịn một chút, anh còn chưa xong."
Động tác của anh lại tiếp tục, cũng chưa cho cô có thời gian thích ứng. Trì Nghiên vừa lên tột đỉnh khoái lạc sao có thể chịu nổi kích thích như vậy, chỉ cảm thấy khoái cảm tưởng chừng đã dâng đến tận cổ, sướng đến mức ngay cả tiếng cũng không thể phát ra, chỉ phải há to miệng hô hấp như con cá mắc cạn.
hoa huy*t bị côn th*t kéo căng như muốn nứt ra, mỗi lần hắn rút ra, chôn sâu vào... Hoa kích còn dư vị sau cao trào nên rất nhanh lại bị kích thích, co bóp ôm chặt lấy quy đầu mà tiết ra một đống nhiệt dịch nhớp dính...
"Đừng... từ bỏ..." Cô thở phì phò cầu xin, hoa huy*t ấm áp xoắn chặt khiến cho Tần Mặc càng thêm đỏ mắt, dập mạnh một cái thật sâu, như muốn phá tan cô để chen đi vào.
Cơ thể không ngừng run rẩy, cao trào liên tục đã khiến cơ thể Trì Nghiên mất hết ý thức, mọi thứ đều đã bị khoái cảm nhấn chìm, cô rên rỉ, thở dốc, nức nở... Cũng không biết đã trải qua bao lâu, người đàn ông trên người kia mới rút côn th*t cứng rắn như chầy sắt ra, để ở giữa khe thịt của cô chà sát hai cái rồi mới hổn hển phóng thích ra. Có lẽ là cố kỵ đến vấn đề nào đó, anh cũng không bắn ở trong cơ thể cô.
Dù là như vậy nhưng phía bên dưới của cô vẫn như cũ nhầy nhụa dính nhớp khó chịu, chống thân mình phải vào phòng tắm, nhưng cả người đã mất hết sức lực, vừa đứng dậy thì cả người đã mềm nhũn; cuối cùng vẫn là Tần Mặc đỡ cô, ôm cô vào phòng tắm.
Anh đặt cô vào trong bồn tắm, bản thân anh thì đứng dưới vòi hoa sen. Lọt vào trong tầm mắt Trì Nghiên là cơ thể tinh tráng của anh: bờ vai rộng, eo thon, đôi chân dài... Cơ bắp trên người anh sắp xếp theo một trật tự rõ ràng, đường cong mượt mà, bất kể là độ cân xứng hay tỉ lệ thì đều vô cùng hoàn hảo.
Thân hình hoàn mỹ như vậy rõ ràng là vẫn luôn được duy trì rèn luyện bảo dưỡng thoả đáng; ở trên giường ban nãy tầm mắt cô có hơi mơ hồ, chưa thể nhìn kỹ, nhưng bây giờ vừa xem, dù là dáng người hay diện mạo của anh thì cũng đều tuyệt đẹp.

⬅ Trước Tiếp ➡