Sao lại gặp ác mộng thế này chứ?
Thậm chí nàng còn chẳng nhớ lần gần đây nhất gặp ác mộng là khi nào nữa.
Chẳng lẽ là bởi vì gặp thiếu niên kia nên trong lòng nàng có ưu tư, khiến tinh thần bất ổn như thế?
Tiểu cô nương vỗ vỗ lên khuôn mặt mình, không để cho mình suy nghĩ nhiều thêm nữa, đêm đã khuya rồi, nếu sáng mai mà không dậy nổi thì kiểu gì cũng sẽ bị a nương cằn nhằn.
Nàng kéo chăn che kín mình, xoay người tiếp tục đi gặp Chu Công.
Sáng sớm hôm sau, Vân Thiên Ngưng tỉnh giấc, sau khi ăn sáng với mẫu thân liền để Lưu Anh cầm hộp đựng thức ăn đi theo nàng đến chỗ Bùi Thiên Hề ở trong tiểu viện thanh trúc.
Từ xa nàng đã nhìn thấy bóng dáng thiếu niên tuấn tú, cao lớn đang luyện kiếm ở sân ngoài, các chiêu kiếm cực kỳ sắc bén tựa như chính con người hắn vậy.
Nhìn thấy Vân Thiên Ngưng đi tới, khó khăn lắm hắn mới dừng lại một đường kiếm đang đâm tới, vất vả thu kiếm về, tra lưỡi kiếm còn đang lóe ánh sáng lạnh vào vỏ, rồi lễ độ chào hỏi nàng:
"Thiên Ngưng muội muội."
Tia nắng sớm nhàn nhạt chiếu lên mặt hắn khiến gương mặt khôi ngô, trong trẻo và lạnh lùng ấy có thêm một chút mềm mỏng và ấm áp. Vậy nhưng cũng không khiến hắn trở nên bình dị gần gũi hơn, thay vào đó là dáng vẻ của vị thần thỉnh thoảng mới cúi đầu nhìn xuống nhân gian, chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt nhưng lại khiến ai cũng hiểu được khoảng cách giữa mình và hắn.
Cho đến khi Bùi Thiên Hề cong môi khẽ cười với nàng, lúc này trên mặt hắn mới thật sự ánh lên sự ấm áp.
"A Ngưng muội muội đến tìm ta có chuyện gì vậy?"
Hắn lặng lẽ thay đổi cách xưng hô khiến Thiên Ngưng thoáng giật mình, nhưng cũng không sửa lại.
A nương nói phải đối xử tử tế với hắn, vậy thì cứ bắt đầu từ việc xưng hô thân thiết hơn đi.
Vân Thiên Ngưng bước lên mấy bước, tiện thể ngồi xuống bàn đá trong tiểu viện, lần trước hắn cũng đã ngồi đây đọc sách, dáng vẻ an tĩnh và trầm ổn như một bức họa truyền thần, hình như cũng khiến nàng cảm thấy hứng thú với bộ bàn đá này hơn.
Lưu Anh tiến lên, cung kính đặt thức ăn trong hộp đựng lên bàn đá, Vân Thiên Ngưng lần lượt mở từng thứ ra, hộp bánh cua ngon miệng, còn có rất nhiều bánh hoa sen thơm ngon bày ra trước mắt.
Tiểu cô nương gác tay lên bàn chống mặt, nghiêng đầu hỏi hắn:
"Thiên Hề ca ca, huynh muốn chọn loại nào?"
Bùi Thiên Hề giương mắt lên, nở nụ cười tươi tắn và nhìn nàng chăm chú, bàn tay nắm chặt trên vỏ kiếm, nhất thời chưa lên tiếng trả lời.
"Thiên Hề ca ca?"
Vân Thiên Ngưng chớp chớp mắt, chờ đợi câu trả lời của hắn.
Bùi Thiên Hề rũ mắt xuống, nhanh chóng lướt qua hai hộp điểm tâm trên bàn, thấp giọng nói: "Bánh cua đi."
Bánh hoa sen quá xinh đẹp khiến hắn cứ liên tưởng đến nàng, nên không nỡ ăn.
"Được ạ."
Vân Thiên Ngưng gật đầu và đẩy hộp đựng bánh cua kia sang chỗ hắn.
Hắn duỗi tay cầm bánh cua lên, từ tốn đưa lên khóe miệng cắn một miếng. Tay của Bùi Thiên Hề vốn dĩ rất đẹp mắt, ngón tay thon dài hoàn mỹ, từng khớp xương đều rất rõ ràng, dưới ánh nắng buổi sáng lại thêm trong suốt, chỉ cầm một cái bánh cua thôi cũng mang lại cảm giác cảnh đẹp ý vui.
Vân Thiên Ngưng cứ chống đầu càn rỡ thưởng thức như thế.