Mây Mưa Vu Sơn
Chương 3
⬅ Trước Tiếp ➡

trước, trong ảnh Sở Quý Đình vừa tròn 20 tuổi, đang ở độ tuổi tràn đầy nhiệt huyết, cô nhớ mang máng rằng thân hình anh cao ráo, gầy guộc, cao gần gấp đôi so với cô lúc đó mới 6 tuổi chỉ cao khoảng 1m, gương mặt anh rất đẹp, đôi mắt sáng như sao, sống mũi cao, môi đỏ răng trắng, mang phong thái như một thư sinh nho nhã.
Nhưng từ năm đó, vì gia đình sa sút, cuộc sống khó khăn, anh đã đi lính biệt tích suốt mười năm, năm ngoái nhà họ Sở xảy ra biến cố, cha cô từng nhờ người tìm kiếm anh nhưng không có kết quả, nên đoán rằng có lẽ anh đã bỏ mạng nơi chiến trường, từ đó nhà họ Sở vốn là danh gia vọng tộc của Giang Thành cũng hoàn toàn suy tàn.
Vân Phi Phi đang chìm đắm trong hồi ức thì bất ngờ bị tiếng cửa sổ kêu cót két làm giật mình, cô quay đầu lại và thấy một bóng đen từ cửa sổ lao vào, cô lập tức mặt mày tái mét, thét lên.
Cô vốn được mệnh danh là mỹ nhân đệ nhất Giang Thành nhưng danh hiệu này chẳng mang lại cho cô điều gì tốt đẹp, mà chỉ khiến nhiều kẻ lăng nhăng đến quấy rối trước cổng nhà, đến nỗi cô phải có mẹ đi cùng mới dám đến trường, năm ngoái sau khi hủy bỏ hôn ước từ thuở nhỏ, thậm chí có kẻ lưu manh trèo tường vào nhà để tỏ tình với cô, khiến mẹ cô phải bỏ ra một khoản tiền lớn để thuê người canh gác ban đêm.
Vân Phi Phi theo phản xạ tự nhiên đã nghĩ rằng chuyện cũ lại tái diễn, nên sợ đến mức hồn xiêu phách lạc nhưng ngay lập tức thân hình mềm mại của cô bị kéo vào vòng tay rộng lớn.
Mộ Thuấn Hoa lấy tay che miệng cô, giọng ấm áp nói "Phi Phi đừng sợ, là anh đây." Giọng nói của anh ta ấm áp và trong trẻo, Vân Phi Phi nhận ra người đến là Mộ Thuấn Hoa nhưng vẫn chưa hết hãi hùng, run rẩy hỏi "Thầy Mộ..
sao thầy lại..
lại đến vào giờ này, còn trèo cửa sổ vào phòng nữa." "Cha anh nhiều quy củ, cứ bảo trước hôn lễ gặp cô dâu là không may mắn, anh đâu có tin những điều này, lại nhớ em đến phát điên, sợ người khác dị nghị nên đành phải trèo cửa sổ vào thôi." Mộ Thuấn Hoa ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn mềm mại của Vân Phi Phi, lòng bàn tay áp sát vào lưng cô, cảm nhận được hơi ấm dịu dàng của cô, không nhịn được mà nhẹ nhàng xoa lưng.
Vân Phi Phi cảm nhận được, khuôn mặt nhỏ từ trắng bệch chuyển sang đỏ ửng, hai tay đẩy ngực Mộ Thuấn Hoa ra, xấu hổ nói "Thầy Mộ, đừng như vậy, ngày kia, ngày kia chúng ta kết hôn rồi.." "Nhưng anh không thể đợi được nữa, sớm muộn gì em cũng sẽ thuộc về anh, sao cứ phải bận tâm về một hai ngày này chứ?
Phi Phi, em cũng từng tiếp nhận giáo dục phương Tây, chúng ta không cần phải tuân theo những tục lệ cổ hủ lạc hậu đó, anh sẽ nhẹ nhàng, sẽ tốt với em, tối nay cho anh được không, hả?" Mộ Thuấn Hoa từ từ tiến lại gần Vân Phi Phi, hai tay đỡ lấy eo cô, cúi người chạm mũi vào cô, khàn giọng nói câu cuối cùng.
"Thầy Mộ, em..
em sợ, đợi thêm chút nữa được không, ngày kia..
em nhất định sẽ chuẩn bị tâm lý thật tốt." Vân Phi Phi vội cúi đầu, tránh mũi anh ta ra, cô cảm thấy Mộ Thuấn Hoa rất tốt nhưng nhất thời vẫn chưa thể chấp nhận được việc có những tiếp xúc thân mật như vậy trước hôn lễ.
Mộ Thuấn Hoa cảm nhận được cô gái nhỏ trong lòng mình đã bắt


⬅ Trước Tiếp ➡