Chương 1
Mùa xuân Hoa Quốc năm thứ 6.
Tháng ba xuân về, sông lạnh hồ ấm, hoa liễu nhẹ nhàng bay trong gió, khắp nơi đều tràn ngập sức sống, cảnh vật rực rỡ phồn vinh.
Cô chủ độc nhất của nhà họ Vân thế gia thư hương lâu đời ở Giang Thành Vân Phi Phi, hai ngày nữa sẽ gả cho Mộ Thuấn Hoa, con trai trưởng nhà họ Mộ, cha của Mộ Thuấn Hoa hiện giữ chức Cục trưởng Cục Văn thư, tiền đồ của Mộ Thuấn Hoa cũng rộng mở thênh thang, với nhà họ Vân đã sa sút từ lâu thì đây hiển nhiên là một cuộc hôn nhân trèo cao.
Thế nhưng việc kết thông gia giữa hai nhà Vân Mộ vẫn được cả Giang Thành ca tụng, ai ai cũng khen đây là một mối lương duyên đáng ngưỡng mộ, khi Vân Phi Phi và Mộ Thuấn Hoa đi cùng nhau, bất cứ ai nhìn thấy cũng phải khen ngợi họ là một cặp trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa.
Vân Phi Phi mới tròn mười sáu nhưng đã ra dáng một thiếu nữ yêu kiều, nhan sắc rực rỡ động lòng người, cô có một khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da mịn màng nõn nà, đôi mắt trong trẻo như nước mùa thu, chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến người ta ngây dại, bờ môi phớt hồng mềm mại, chỉ cần khẽ cong lên một nụ cười cũng đủ làm trái tim người ta tan chảy.
Điều khiến đám đàn ông tọc mạch quan tâm lại chẳng phải là họ có xứng đôi vừa lứa hay không, điều họ bàn nhiều hơn cả là liệu thân hình mảnh mai, yếu ớt đến mức tưởng chừng một cơn gió cũng có thể thổi bay của Vân Phi Phi có thể chịu đựng nổi việc bị Mộ Thuấn Hoa phá thân trong đêm tân hôn hay không.
Không phải vì Mộ Thuấn Hoa cao lớn hay khỏe mạnh gì, mà là bởi Vân Phi Phi có vòng eo thon thả, đôi chân mảnh mai, thậm chí còn không to bằng cánh tay của một người đàn ông trưởng thành, cô trông mảnh khảnh, yếu ớt, khiến người ta không nỡ làm tổn thương.
Hơn nữa, cô lại xinh đẹp động lòng người như thế, bất kỳ người đàn ông nào lấy được cô, vào đêm tân hôn chẳng lẽ chỉ nếm một lần rồi buông tha sao, không ôm lấy cô giày vò suốt đêm đã là thương tiếc cô lắm rồi, những kẻ bàn tán về cô đều nở nụ cười dâm đãng, nuốt nước bọt, thậm chí còn muốn thay Mộ Thuấn Hoa ân ái với Vân Phi Phi trong đêm tân hôn.
Nhà họ Vân.
Vân Phi Phi đang đang cúi người trên bàn sách, đề chữ lên bức họa do Mộ Thuấn Hoa sai người gửi tới thể chữ Tiểu Triện vốn mềm mại nhưng lại bị cô viết nguệch ngoạc.
Mẹ Vân đứng bên cạnh cười khẽ "Sao vậy?
Ngày kia là phải về nhà chồng rồi, hôm nay tâm trí đã bay đi đâu rồi?" "Mẹ đừng trêu con nữa." Vân Phi Phi đỏ mặt, xấu hổ đặt bút xuống bàn, không muốn viết nữa.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời trong nắng đẹp nhưng tâm trạng cô chẳng thể nào vui lên được, đôi mày ngài của cô khẽ chau lại, sau khi bị mẹ gặng hỏi mấy lần, cuối cùng cũng nói ra nỗi lo lắng trong lòng.
"Mẹ, mẹ nghĩ Đốc quân ba tỉnh Sở Quý Đình mới nhậm chức có phải là con trai cả thất lạc của nhà bác Sở không?" Mẹ Vân nghe xong cũng giật mình, sắc mặt tái nhợt nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và an ủi con gái "Có lẽ chỉ là trùng tên trùng họ thôi, con trai cả của nhà bác Sở đã mất tích hơn mười năm, sống chết chưa rõ, làm sao có thể làm đến chức Đốc quân ba tỉnh được Phi Phi, con sắp lấy chồng rồi, đừng