⬅ Trước Tiếp ➡
Món cá sóc cô vừa làm đã được đóng gói cẩn thận bằng thiết bị làm lạnh đặc biệt và gửi đến cho vị “Lạnh tiên sinh” đó theo địa chỉ ảo.
Thật trùng hợp, vị “Lạnh tiên sinh” này cũng ở tinh khu một.
Nhưng cũng không lạ, những người giàu có thường ở tinh khu một, nơi được xem là thịnh vượng nhất của Đế quốc Liên bang.
Trong bữa tối, vì có ông nội Tô ở đó, Tô Mạn rất ngoan ngoãn.
Tô Vãn nghĩ rằng chắc hẳn Tô Mạn biết ông nội là người tinh tường, dễ dàng nhìn thấu mấy trò vặt vãnh của cô ta, cho nên mới giữ thái độ yên lặng.
Chứ không như bố cô, Tô Chấn thì dễ bị mấy lời thuyết phục dắt mũi, còn mẹ cô thì chỉ cần khơi lên một chút là phát cáu ngay.
Đang nghĩ làm sao để giải thích với gia đình về chuyện của Cố Tước thì bố cô, Tô Chấn, đã mở lời trước.
Ông đảo mắt nhìn qua Tô Vãn và Tô Mạn, cuối cùng quay sang nói với ông nội “Bố à, mấy đứa nhỏ sắp nhập học ở tinh khu một rồi, chuyện quản lý chi nhánh khu một của nhà hàng cũng nên định đoạt đi.”
Tô Vãn không tỏ thái độ gì, chỉ bình thản ăn miếng canh trứng bí đao trước mặt. Cô liếc sang Tô Mạn thấy cô ta đang cố nén nụ cười hân hoan.
Ông nội Tô vẫn điềm đạm đáp “Hai đứa đều chưa có kinh nghiệm, nếu quyết định ngay bây giờ thì hơi vội.”
“Bố à, Tô Mạn đã có kinh nghiệm rồi mà. Hai năm nay con bé thường xuyên đến nhà hàng để thực tập, học hỏi rất nhiều từ con. Với lại, sức khỏe của Tô Vãn không được tốt, con không muốn để nó phải vất vả.”
Ông nội nghe vậy không biểu hiện gì đặc biệt, nhưng mẹ cô, Lâm Nhiễm Nguyệt, lập tức “phang” mạnh đôi đũa xuống bàn.
Tô Vãn vội dùng chân nhẹ nhàng đá mẹ, kìm lại cơn giận đang dâng lên.
Bà khó hiểu nhìn sang con gái.
Tô Vãn nháy mắt ra hiệu với mẹ.
Đợi khi mẹ cô đã nguôi ngoai, cô mỉm cười lấy muôi múc canh vào bát cho bố mình.
Cô nói “Bố lúc nào cũng lo lắng cho sức khỏe của con, toàn giao việc nặng nhọc cho Tô Mạn làm. Như thế không tốt đâu, Tô Mạn sẽ nghĩ là bố thiên vị mất.”
“Bố...” Tô Chấn quay sang nhìn Tô Mạn.
Tô Mạn đã thấy được sự lợi hại của Tô Vãn, nên nhanh chóng đáp lại “Không, không đâu, em sẽ không nghĩ vậy đâụ”
Tô Vãn vẫn giữ nét cười nói “Mạn Mạn, dù em là con nuôi, nhưng sống cùng nhau bao nhiêu năm nay, chị đã coi em như em ruột rồi.”
“Vậy nên, bố à, sao bố có thể để con lười biếng mà để Mạn Mạn vất vả như vậy chứ? Với lại, sức khỏe con đã khá hơn nhiều, không thể cứ mãi trốn trong nhà được.”
“Hay là thế này, hai chị em mình cùng đến chi nhánh tinh khu một để xem xét, cùng nhau tiếp quản. Ai làm tốt hơn thì sẽ là người quản lý chi nhánh. Bố thấy thế nào?”
Tô Chấn suy nghĩ một lúc, thấy ý con gái cũng có lý.
Ông nội Tô nhìn cháu gái với ánh mắt đầy tán thưởng, mỉm cười “Ý kiến của Vãn Vãn cũng hay đấy.”
Lâm Nhiễm Nguyệt chưa hiểu rõ tình hình, nhưng chỉ cần con gái không thiệt thòi là bà yên tâm rồi.
Còn Tô Mạn thì bắt đầu lo lắng.
Trước đó, cô ta và Tô Chấn đã bàn bạc xong, để cô ta làm người phụ trách chi nhánh khu một, nhưng giờ tự dưng lại phải cùng Tô Vãn quản lý, khiến cô ta bất an.

⬅ Trước Tiếp ➡