Chương 8
làm chỗ kia lầy lội không chịu nổi.
Lại một lần nữa chỉnh căn nhập vào, "Ninh nhi, cái miệng phía dưới của nàng hút thật chặt, cắn ta thật sướng...
Hồn phách tựa như bị nàng hút đi mất..." "A không cần...
Nơi đó không cần..." Không biết đã qua bao lâu, tiếng kêu nỉ non của Ninh Uyển đột nhiên lớn hơn, âm thanh quay cuồng, giống như móng vuốt của mèo con đang cào.
Ánh mắt Lâm Nguyên Khê sáng lên, nhận được khích lệ cực lớn như vậy, liền ở góc độ vừa rồi bắt đầu hung hăng rút ra đâm vào, quy đầu to như quả trứng cào vào hạt gạo lồi bên trong vách tường, kiên định không rời cắm vào.
Hắn hết lần này tới lần khác đụng vào hoa tâm, làm cho nữ nhân bên dưới gấp giọng kêu rên, thân thể cong lên nghênh đón hắn, khóe mắt trượt ra mấy giọt lệ bất lực.
"Sắp hư rồi...." Nơi đó sắp bị thiêu cháy...
Ninh Uyển lắc đầu nguây nguẩy, ánh mắt tan rã, cảm giác như mình đang bị người nam nhân này ném vào trong trận sóng triều cao lớn, lắc lư phập phồng, lại một đợt sóng lớn đánh tới "A, ta không được....Muốn ra..." Ninh Uyển ngửa người về sau, bụng truyền tới một trận khoái cảm vô pháp ngăn chặn, dòng nước bắt đầu dâng trào.
Lâm Nguyên Khê đang thảo phạt bên trong cảm giác được có một luồng nhiệt nóng bỏng tưới vào đầu côn thịt, đồng thời mị thịt gắt gao vặn chặt, thoắt cái linh hồn như bị đoạt mất, côn thịt nhảy lên, đôi mắt mở to...
Tư thế hai người giao hòa, cảm thụ được dư vị cao trào, Ninh Uyển thoát lực, cả người xụi lơ, ngay cả một đầu ngón tay cũng không nhúc nhích được...
Trời ơi, hóa ra chỉ nằm hưởng thụ thôi cũng mệt mỏi như vậy, hai mí mắt Ninh Uyển đánh nhau, đang muốn đi gặp Chu công, lại cảm thấy nơi ẩm ướt lầy lội kia lại có vật chống vào, nhất thời nóng nảy "Nguyên Khê, chàng...." Mở mắt ra, nàng bắt gặp được cặp mắt đen nhánh, sáng như sao, ai tới nói cho nàng với, nam nhân này sao vẫn còn hứng trí bừng bừng vậy, có phải Lâm Nguyên Khê trong nhận thức của nàng không vậy?
Ninh Uyển quyết định chọn lựa biện pháp giả vờ nhu nhược, nàng nhướn nhướn khóe mắt, hơi mím môi "Nguyên Khê...Ta buồn ngủ quá...Thời gian còn nhiều, bây giờ chúng ta đi ngủ được không?" "Ninh Nhi, ta không buồn ngủ, nàng ngủ việc nàng...
ta cũng không cản trở nàng..." Lâm Nguyên Khê thấp giọng dụ dỗ, môi mỏng nhẹ nhàng miết cái miệng nhỏ nhắn mềm mại của nàng, động tác dưới thân một chút cũng không ngừng, chậm mà có lực, rút ra cắm vào...
Ngôi nhà tranh nhỏ đứng trong gió tuyết, trên cửa sổ có quầng sáng màu vàng, thỉnh thoảng lọt ra tiếng rên rỉ đứt quãng của nữ nhân, xen lẫn với tiếng va chạm khiến người ta xấu hổ, cùng với tiếng nam tử đè nén hô nhỏ, nhất nhất kiều diễm, ngọt ngào tới mức có thể tan chảy cả tuyết.
Trong núi năm tháng yên tĩnh, không biết phàm thế.
Ninh Uyển mơ mơ màng màng ngủ bên trong, lại mơ thấy một tiểu hồ ly lông thuần trắng tự do chạy nhảy trong núi, nhất thời quên mất chuyện xưa đã qua, không biết mình đang ở trời phương nào.
Mở mắt ra, một đạo bạch quang chói mắt đâm vào hốc mắt đau nhức...
Trời sáng rồi sao?
"Ninh Nhi, nàng tỉnh rồi sao?" Một đạo thanh âm thanh thúy tựa như nước chảy va vào đá vang lên, tràn đầy kinh hỉ.
Ninh Uyển lúc này mới ý thức được mình đang được bao bọc trong trường bào mang theo mùi trúc xanh, vẫn còn đang nằm trên giường lớn, dưới thân đệm giường khô ráo, còn có thư sinh tuấn mỹ đang nhìn nàng chằm chằm.
"Nguyên Khê..." Ninh Uyển nhớ lại người nam tử lần