Chương 4
chính là thân ảnh một nữ tử đang tắm, tấm lưng thon thả, xương thịt cân đối, phong nhã quyến rũ.
Hắn lập tức hoảng loạn lui ra ngoài, hắn từng phàn nàn với nàng về việc này, dĩ nhiên càng khiến hắn ảo não chính là, hắn đã đọc bao sách thánh hiền nhưng vẫn không khống chế được chính mình.
"Ninh Nhi, nàng không thể hóa thành tiểu hồ rồi hẵng tắm rửa được sao?" Về phần xưng hô này, là do nàng phần lớn hóa thành bạch hồ, hắn cũng cảm thấy khó xử khi gọi một quả cầu tuyết đáng yêu là Ninh cô nương, thế là cứ một mực gọi nàng là Ninh Nhi, mang theo từng tia thân mật mà chính hắn cũng không nhận ra.
"Lâm công tử, bạch hồ nếu không kịp thời được lau khô, Ninh Nhi sẽ bị cảm nhiễm phong hàn...." "Nàng...Nàng là hồ yêu, chẳng lẽ lại không biết pháp thuật?" Trực giác Lâm Nguyên Khê cảm thấy nàng đang gạt mình.
Ninh Uyển với thân hình xinh đẹp quay người lại "Lâm công tử, tất cả pháp lực ta đều dùng....
để làm quen cùng công tử...." Mấy chữ cuối cùng gần như là nỉ non, không ngoài dự liệu, vành tai Lâm Nguyên Khê đỏ lên như máụ Lâm công tử chạy trối chết, vừa xoa tuyết vừa tắm rửa, trong lòng hung hăng suy nghĩ tối nay nhất định không thể mềm lòng, nhất định phải để vật nhỏ này ngủ một mình trên giường nhỏ.
Nhưng tới ban đêm, tiểu hồ ly với ánh mắt ướt sũng chớp chớp nhìn hắn, giống như bị bỏ rơi mà ủy khuất đáng thương, Lâm Nguyên Khê lại mềm lòng, nghĩ đây là lần cuối cùng, đồng thời lại tự giận mình không đủ kiên định.
"Ninh Nhi, đây là một lần cuối cùng." Ninh Uyển như cũ ghé vào lồng ngực nam tử, đối với lời nói của hắn lại ngoảnh mặt làm ngơ.
Thông qua một khoảng thời gian ở chung, nàng phát hiện thư sinh này có gia đình khá giả, sinh ra đã giàu có, hắn là thực sự thích đọc sách, cũng không phải là nam tử vì nỗ lực thi cử mà cấm dục như trong nguyên tác, ngược lại hắn rất chú trọng rèn luyện thân thể, mềm lòng lại thanh khiết.
Cũng do đây vốn là thịt văn, nên cũng không đào quá sâu về việc thiết lập nhân vật ra sao.
"Còn có, buổi tối không cho phép biến thành hình người." Thổi tắt đèn, Lâm Nguyên Khê ôm lấy tiểu bạch hồ không chút kiên định nói.
Tiểu hồ ly trong ngực củng củng vào người hắn, hắn quên mất nó không thể nói chuyện dưới dạng hình thú.
Trong tiếng hô hấp nhàn nhạt nông sâu, một người một hồ đều tâm viên ý mã đi vào giấc ngủ.
Nháy mắt một tháng trôi qua, Ninh Uyển khi có khi không tận lực trêu chọc hắn, dường như nàng đã thành công xoát cảm giác tồn tại trong lòng nam chính, nhưng bước đầu tiên của nhiệm vụ còn chưa làm tới...
Tâm viên ý mã nghĩa đen là cái tâm như khỉ vượn, cái ý như ngựa chạy ám chỉ tâm trí bất định, dễ mất kiểm soát, dao động không yên.
"Tâm viên bất định, ý mã nan truy" nghĩa rằng tâm vượn không định, ý ngựa khó theo Lúc này trong đầu Lâm Nguyên Khê cứ lặp đi lặp lại hình ảnh ban ngày nàng ở trên bàn đè ép cặp đỉnh song sinh kia, hình dạng thực đẹp, ở trên mặt bàn đè ép làm lộ ra đường dáng mềm mại.
Không thể khống chế, vật dấu kín dưới ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực lại lần nữa đứng lên, phảng phất tựa như kiểm chứng tưởng tượng của hắn Trên người đột nhiên có một sức nặng đè lên, một đôi tay nhỏ bé khéo léo như vô ý lướt qua giữa hai chân, khiến cho cả người hắn rùng mình một cái.
Một đôi tinh xảo mềm mại áp sát vào ngực hắn, xuyên qua lớp áo lót mỏng manh