Chương 23
nóng ngứa ngứa kia....
Sau chuyện này, Ninh Uyển buồn ngủ đến mí mắt cũng lười mở, hôm nay đúng là quá mức buông thả, dù mình là hồ yêu, cũng không chịu nổi dày vò như vậy.
Ngược lại là nam nhân sau lưng đang ôm lấy mình...
Thật sự rất đáng sợ, giờ phút này cảm nhận được hô hấp hắn phả lên cổ mình, đều đều mà lâu dài, trong lòng hiện lên một loại cảm giác tê dại kỳ dị, không liên quan đến tình dục, chỉ cảm thấy như mình đang trôi ở giữa đám mây vô tận, trái tim căng phồng không chân thực.
Hít một hơi thật sâu, tràn đầy chóp mũi là mùi hương trúc xanh nhạt nhạt như khi mới quen nhaụ Đột nhiên "Đinh" một tiếng.
Hệ thống Chúc mừng người chơi ở nhiệm vụ thứ nhất thu thập thành công tinh dịch nam chủ 100 lần, hệ thống xin ban thưởng cho người chơi 1000 xu nhiệm vụ, có thể tùy ý mua đạo cụ trong cửa hàng đạo cụ.
Ninh Uyển nhắm mắt lại, thầm nghĩ bản thân sẽ để cho Cố Lan Âm nhìn ra chân tướng, sau đó nàng ta sẽ mời một đạo sĩ đến trấn áp pháp thuật của mình, vì vậy nàng ở cửa hàng dùng ý niệm chọn "Tránh dược châú có thể tạm thời che giấu pháp thuật.
Hệ thống Người chơi mất 1000 xu nhiệm vụ, thu được "Tránh dược châú.
Ngoài ra, nhắc nhở thiện chí, không thể yêu nam chủ trong nhiệm vụ, đánh giá từ tần số nhịp tim của người chơi vừa rồi, khá đáng ngờ.
Khoảng cách tới thành công đã đi hết 99 bước, chỉ kém một bước nữa là hoàn thành, mong người chơi chú ý.
Biết hệ thống nói không sai, Ninh Uyển nhất thời buồn bực, chỉ có thể yên lặng bình phục nỗi lòng bản thân.
Thật khó để nói lời từ biệt với cha mẹ, khi Lâm Nguyên Khê về toàn thân nhàn tản không vướng bận, nhưng khi hắn đi lại có một chiếc xe ngựa rộng rãi hậu thuẫn.
Dù sao cũng đau lòng con trai, trong xe được chất đầy trái cây và thức ăn, y phục theo mùa và phụ kiện đầy đủ, Lâm Nguyên Khê từ chối không được, hiểu tâm ý mẫu thân, liền cùng tiểu hồ ly cùng nhau ngồi lên xe ngựa.
Ninh Uyển ngồi trong xe lắc lư cái đầu lông xù của mình ngủ gật, bị xe ngựa xóc nảy đứng lên ngược lại lại cảm thấy hết sức thoải mái.
Trong đầu mơ mơ màng màng nghĩ, chắc hẳn lúc ra khỏi thành, Cố Lan Âm sẽ nhịn không được ra tay thôi.
"Ninh Nhi, nàng vẫn ngủ được hả." Lâm Nguyên Khê cưng chiều ôm tiểu hồ ly vào trong ngực.
Nội tâm Ninh Uyển oán thầm, còn không phải là do ngươi dày vò hả.
Chà, hẳn là tối qua mình mới là người dày vò hắn.
Lâm Nguyên Khê giờ khắc này, trong lòng cảm thấy hết sức ngọt ngào, cha mẹ thương yêu, huynh hữu đệ cung, cùng Ninh Nhi ngọt ngào tựa mật, cuộc sống chưa bao giờ sung sướng êm đẹp như vậy, cho dù nàng là hồ yêu thì thế nào chứ?
Trên khuôn mặt anh tuấn của hắn lộ ra nụ cười ôn hòa, ôn nhu mở miệng "Ninh Nhi, ta đặc biệt dặn A Đào âm thầm thay ta mua y phục nữ trang của nữ tử cho nàng." Hôm đó khi thấy Cố Lan Âm, Ninh Nhi mắt cũng không nháy mà thỉnh thoảng nhìn nàng ta chằm chằm, có lẽ không có nữ nhân nào không thích cái đẹp, Ninh Nhi chắc là thích Cố Lan Âm kia có y phục tầng tầng lớp lớp xinh đẹp, vì vậy hắn liền phân phó tỳ nữ chọn những bộ y phục đẹp nhất trên phố và một đống đồ dùng nữ nhi cho nàng.
Ninh Uyển nghe vậy thò đầu ra khỏi ngực thư sinh, đôi mắt đen long lanh tỏa sáng, do dự không nói nên lời.
Tên ngốc này, sợ là đã động chân tình rồi.