⬅ Trước Tiếp ➡
"Học sinh Đường Linh, đơn đăng ký chạy tiếp sức 5x100m của bạn đã được phê duyệt thành công. Mong bạn sẽ thể hiện thật tốt trong đại hội thể thao. (Văn phòng Hội học sinh)"
Đường Linh nhìn tin nhắn được gửi đến trên điện thoại, khẽ nhếch môi. Đây là cơ hội. Nếu cô nhớ không lầm, Lý Mộ Hàn đã tham gia 5x100 mét.
Từ ngày ở hộp đêm đến này cũng được gần một tuần. Một tuần qua cô luôn tìm cách tránh chạm mặt Mạnh Tử Hạo. Lạc mền buộc chặt chưa bao giờ lỗi thời. Cô muốn nam chính nhịn đến nghẹn chết.
Tuy nhiên, Đường Linh vừa bước ra khỏi nhà Tần gia, liền nhìn thấy một chiếc ô tô thể thao màu đỏ tươi đậu trước cổng nhà.
Cửa xe từ từ được hạ xuống, lộ ra khuôn mặt góc cạnh của Mạnh Tử Hạo.
“Tử Hạo, không phải em nói anh không cần đến đón em rồi sao? Như vậy sẽ phiền phức lắm.”
Tần Tuyết Nhi đi tới cửa xe của Mạnh Tử Hạo, khuôn mặt có chút e lệ xấu hổ.
Cùng lúc đó, Tần Tuyết quay đầu lại, dùng ánh mắt của kẻ chiến thắng liếc nhìn Đường Linh. Nhìn đi, người đàn ông này thích tôi đấy.
Tất cả mọi người trong trường đều biết rằng Đường Linh vứt hết mặt mũi để theo đuổi Mạnh Tử Hạo. Tuy nhiên, Mạnh Tử Hạo đã đứng dậy, chân dài vượt qua Tần Tuyết, nắm lấy cánh tay của Đường Linh.
“Theo tôi lên xe.”
Đường Linh lập tức giả bộ không muốn nói: “Mạnh Tử Hạo, tôi đã nói giữa tôi và anh không có quan hệ gì nữa, đừng chạm vào tôi.”
Đối phó Mạnh Tử Hạo cô vẫn giữ nguyên chiến lược, với tính cách của Mạnh Tử Hạo, càng đối nghịch với anh ta thì anh ta càng có khát vọng chinh phục.
Mạnh Tử Hạo trực tiếp bế lên Đường Linh, sải bước dắt người lên xe.
"Anh buông tôi ra! Tôi muốn xuống xe."
Đường Linh vùng vẫy, làm như vô tình mà hữu ý dùng cùi chỏ mình xoa xoa ngực Mạnh Tử Hạo
Mạnh Tử Hạo giữ lấy khuỷu tay Đường Linh, một tay ôm lấy đầu cô, cúi đầu trực tiếp hôn lên đôi môi mềm mại anh đào của Đường Linh.
Tần Tuyết đứng bên cạnh như sắp nổ tung. Rõ ràng trong mắt Mạnh Tử Hạo chỉ có cô ta. Tại sao bây giờ Mạnh Tử Hạo lại hôn Đường Linh!
Mạnh Tử Hạo mạnh bạo mút lấy môi Đường Linh, cái lưỡi trơn trượt của anh cậy mở miệng nhỏ, sau đó nặng nề khuấy đảo trong miệng cô.
"Hừ ~"
Đường Linh dường như muốn kháng cự, nhưng trên thực tế lại rêи ɾỉ mời gọi.
Mạnh Tử Hạo cứng rắn hôn Đường Linh trong hai phút mới buông ra.
“Đường Linh, nếu không muốn bị tôi hôn, em cứ ngoan ngoãn ngồi trong xe đi.”
Mạnh Tử Hạo độc đoán nắm lấy cổ tay cô. Đường Linh chỉ có thể vô tội nhìn anh, giả bộ bị cưỡng bức.
Nhìn đi, anh ta đã hôn một người con gái khác trước mắt người mình yêu. Nhưng chính chính anh đã cưỡng hôn tôi, chứ tôi vẫn chưa có làm gì đó nha.
Sau khi Mạnh Tử Hạo lái xe đến trường, anh mới nhớ ra mình rõ ràng là đến đón Tần Tuyết, nhưng sau khi nhìn thấy Đường Linh, anh ta đã kéo Đường Linh lên xe. Kết quả là Tần Tuyết vô cớ bị bỏ lại.
Cảm giác tội lỗi đối với Tần Tuyết Nhi hiện lên trong lòng anh.
“Tôi sẽ quay lại đón Tuyết Nhi.”
Đường Linh chắc chắn đã nhận ra Mạnh Tử Hạo đang hối hận. Nhưng cô sẽ không cho anh ta cơ hội đó.
"Mạnh Tử Hạo, tôi không phải công cụ chọc giận Tần Tuyết của cậu! Tôi biết gần đây có rất nhiều người theo đuổi Tần Tuyết Nhi. Cậu cố ý lợi dụng tôi để khiến Tần Tuyết Nhi ghen tuông, phải không!"
Đường Linh hai mắt đỏ hoe, cầm lấy khăn giấy trên xe ném về phía Mạnh Tử Hạo. Sau đó cô mở cửa xem, ôm mặt khóc chạy đi.
Nhìn bóng lưng của Đường Linh, anh tự hỏi mình đã làm sai chuyện gì. Tại sao Đường Linh lại bị tổn thương. Rõ ràng là anh không có ý đó.
Cảm giác tội lỗi đối với Đường Linh ngay lập tức lấn át bởi cảm giác tội lỗi đối với Tần Tuyết Nhi. Mạnh Tử Hạo mấy ngày nay luôn trằn trọc suy nghĩ, đến hôm nay cuối cùng cũng hạ quyết tâm đưa ra lựa chọn giữa Đường Linh và Tần Tuyết Nhi.
——- thiệt chứ nhân vật công lược kiểu này, mị cũng muốn drop cho xong, được cái chị nữ chánh giỏi diễn trò, mị thích và nam phụ xinh đẹp nữa———
⬅ Trước Tiếp ➡