Sau khi cô gửi ảnh, liền nhanh chóng nhận được cuộc gọi từ Mạnh Tử Hạo.
“Bây giờ cậu thế nào?”
Mạnh Tử Hạo bắt đầu hối hận sau khi nhấn gọi. Làm sao anh có thể chủ động gọi cho Đường Linh, một người phụ nữ xấu xa như thế.
"Không phải vì cậu sao? Cậu đã làm tôi như vậy..."
Đường Linh tức giận nói.
Bây giờ Mạnh Tử Hạo đã bắt đầu chú ý đến cô. Đương nhiên cô không thể dùng thái độ như trước đây để nói chuyện nữa, nếu không sẽ khiến Mạnh Tử Hạo cảm thấy rẻ rúng.
“Ngày mai tôi sẽ mang cho cậu một ít thuốc.”
Mạnh Tử Hạo nhìn thấy hoa huyệt nhỏ đáng thương trong bức ảnh, cây gậy dưới háng lại sưng lên.
"Ai cần thuốc của cậu! Mạnh Tử Hạo có một chuyện quên nói với cậu. Là Tôi trước đây không hiểu chuyện quấn lấy cậu, gây cho cậu nhiều phiền phức. Cậu yên tâm bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ không làm phiền cậu nữa. Cho dù có người hỏi, tôi cũng sẽ giả bộ không biết cậu. ”
Đường Linh nói xong liền cúp điện thoại.
Đàn ông đều như vậy, không chiếm được lại càng nóng lòng. Hôm nay cô đã cho Mạnh Tử Hạo nếm qua mùi tình dụ©. Mạnh Tử Hạo chắc chắn sẽ xốn xang muốn làm thêm một lần.
Nhưng thật xin lỗi, bà đây không thể chiều theo ý cậu được nữa.
“Mẹ kiếp!”
Mạnh Tử Hạo trực tiếp ném điện thoại xuống đất. Đường Linh đây là có ý gì? Chẳng lẽ trước đây chỉ muốn chơi đùa với lão tử sao? Tính kế lên giường với tôi xong liền phân rõ quan hệ? Tôi đã cho phép chưa?
Ngày hôm sau.
Đường Linh vui vẻ đến trường, nhưng hai chàng trai Mạnh Tử Hạo và Lý Mộ Hàn lại có chung một giấc mộng xuân. Cả hai người họ đều ở trong giấc mơ suất tinh vào sáng hôm sau.
Bởi vì ngày hôm qua Đường Linh ở nhà, biểu hiện cực kì tốt, bà Tần trực tiếp yêu cầu tài xế đưa đón Đường Linh đi học. Đây vốn là ưu ái độc nhất của Tần Tuyết Nhi, nhưng bây giờ Đường Linh cũng có. Khi lên xe, Đường Linh nhìn vẻ mặt méo mó của Tần Tuyết Nhi, cuối cùng cô ta lại giả bộ vui vẻ.
Đường Linh vẫn tưởng Mạnh Tử Hạo sáng nay nhất định không nhịn được mà tới tìm mình, thế nhưng không ngờ qua đi 3 tiết Mạnh Tử Hạo cũng không thấy xuất hiện.
“Chẳng lẽ Mạnh Tử Hạo bị nghẹn chết rồi?”
Đường Linh nghi hoặc nghĩ thầm.
Tiết thứ ba là môn thể dục. Mọi người thay áo thể thao. Sau khi chạy 800 m, thầy giáo dạy thể dục thổi còi để mọi người tự do di chuyển.
Mặt trời lúc này lên cao, nắng gay gắt, Đường Linh trực tiếp đi trốn nắng dưới tán cây lớn.
Tuy nhiên, ngay sau đó cô liền bị một lực lượng tấn công và ép vào tường.
"Hôm qua cúp điện thoại là có ý gì? Tôi cho phép cúp máy sao?" - Mạnh Tử Hạo bóp cằm Đường Linh, bất mãn nói.
"Cậu buông tôi ra! Cậu không phải ghét tôi nhất sao? Tôi không muốn nhìn thấy cậu. Tôi đã nói rõ là chúng ta từ nay đã không còn quan hệ gì nữa. Tôi sẽ không thích cậu nữa."
"Chết tiệt! Cậu đã chạm vào côn thịt của Lão Tử. Giờ nói không còn quan hệ. Cậu có nghĩ rằng Lão Tử sẽ đồng ý không?"
Anh luôn là người duy nhất vứt bỏ người khác, sao có chuyện bị kẻ khác vứt bỏ mình.
Mạnh Tử Hạo ngay lập tức bắt đầu kéo quần của Đường Linh.
“Cậu định làm gì?”
Đường Linh vờ vịt hoảng sợ, nhưng trong lòng lại hò hét đầy phấn khích. Cô thích bị đàn ông thô bạo làn tình.
Hơn nữa, Mạnh Tử Hạo vẫn là một người đàn ông tốt. Bị Mạnh Tử Hạo mạnh mẽ thao lộng như vậy nhất định sướng đến chết ngất.
"Đương nhiên là là tình! Ngày hôm qua tính kế Lão Tử vẫn chưa thanh toán xong. Hôm nay Lão Tử muốn lấy lại chút tiền lãi! Tôi nói muốn cái lỗ mềm bên dướ của cậu nếm thử cây gậy cứng của tôi !"
Nói xong anh liền kéo xuống khoá quần, phóng thích côn thịt to lớn dữ tợn.