⬅ Trước Tiếp ➡
Cô cố ý tăng âm lượng ở chữ "chị", hi vọng cậu ta có thể nhận thức rõ thân phận của hai người.
"Nếu chị nói muốn, em nguyện ý tiết kiệm tiền ăn và mua sắm để mua cho chị." Cậu ta thật sự nhìn chằm chằm ánh mắt cô mà nói, giống như đang thề non hẹn biển.
Mộ Sở Văn thiếu chút nữa bị cậu ta làm cho cảm động, nhưng nghĩ đến hiện tại quần áo của mình đang không chỉnh tề, cô liền tức giận xoay người đưa lưng về phía cậu ta lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách: "Tôi mệt rồi muốn nghỉ ngơi, cậu ra ngoài đi."
Lý Hạc đối với câu nói đuổi khách trắng trợn của cô toàn bộ coi như gió thoảng bên tai, cố ý vuốt ve thân thể của cô, nắm lấy cằm của cô: "Làm cái gì mà mệt mỏi? Mệt như thế nào?"
"Làm càn! Tôi là chị của cậu!" Cô dùng lực đẩy mạnh tay cậu ta.
"Em đợi chị mãi cho đến mười hai giờ, sau đó lại chờ tới bây giờ là hai giờ sáng, chị lại ở bên ngoài không biết cùng bao nhiêu đàn ông vui vẻ, cho hỏi đến cùng thì ai mới là người làm càn?" Cậu ta cũng nổi giận, bốn năm cô học đại học ở riêng cũng chưa bao giờ cô về nhà lúc tối khuya như thế này tại, không nghĩ tới lúc cô tốt nghiệp đến ngày đầu tiên đi làm lại lêu lổng đến rạng sáng!
"Cậu..." Nhìn cậu ta với một bộ "chồng đang ghen", cô mâu thuẫn không biết nên mắng hay là nên vì cậu ta quan tâm cảm động, trầm mặc vài giây mới cúi đầu nói: "Hôm nay tôi làm tăng ca, có một vài tư liệu tiếng Pháp sáng sớm ngày mai cần dùng đến."
"Là sao? Em ngược lại là rất tò mò là rốt cuộc chị dùng miệng phiên dịch, dụng ngực phiên dịch, hay là dụng phía dưới để phiên dịch?" Cậu ta vừa giận vừa hận nói ra những lời nhục nhã cô.
"Cậu... Cút! Cút cho tôi!" Cô xấu hổ và giận dữ chỉ vào cửa gầm nhẹ, cô không dám nhìn thẳng cậu ta, lại càng khiến cho cậu ta cảm thấy rằng mình đã đúng.
Cậy ta trực tiếp kéo áo sơmi của cô xuống, cẩn thận kiểm tra mỗi một tấc da thịt trên nửa người của cô, trừ bỏ vai phải bầm tím, thì những chỗ khác đều không có dấu vết gì, cậu ta lại khom lưng bắt đầu muốn cởi quần của cô.
cô quả nhiên giữ chặt lấy bàn tay cậu ta, nhưng hai tay thủ bị một tay của cậu chế ngự ở sau người, không thể phản kháng đầnh chỉ có thể hạ giọng quát lên: "Cậu điên rồi sao? Muốn tôi dạy cho cậu một tiết đạo đức luân lý không hả?"
"Chúng ta không cùng huyết thống." Cậu ta không hề cảm thấy xấu hổ nhắc nhở, một tay đem quần bò cùng quần lót của cô đồng loạt cởi xuống đến phía dưới xương mu, lộ ra một mảnh lông màu đen rậm rạp.
cô run rẩy, biết là trốn không thoát chỉ có thể rưng rưng cắn răng lấy sinh mạng của mình ra để bức cậu ta: "Nếu cậu dám làm cái loại sự tình kia với tôi, tôi thà rằng đi tìm cái chết!"
Tác giả muốn nói:
Lần đầu tiên viết H, sẽ có chỗ không đủ vẫn mong các tiền bối chỉ giáo thêm...
☆, 5, kiểm tra thân xử nữ

⬅ Trước Tiếp ➡