Tiếp ➡
 Bản năng
Đêm khuya yên tĩnh, ngọn đèn duy nhất hơi u ám, một thân hình trẻ trung đang ngồi trước máy tính, khi thì đánh bàn phím rất nhanh, khi thì lại cúi đầu lật xem từ điển.
Đây là đợt phân công công tác đầu tiên, cũng là ngày làm việc đầu tiên của cô sau lễ tốt nghiệp, mà đã phải tăng ca rồi. Mộ Sở Văn đoán là cấp trên muốn xem thái độ nghiêm túc làm việc của mình.
Khép lại cuôn từ điển nặng trịch, cô thoải mái nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng đã phiên dịch xong rồi.
Người trực tiếp dưới quyền thủ tướng nói cho cô biết, đây là tư liệu quan trọng mà ngày mai tổng giám đốc sẽ dùng, sau khi phiên dịch xong hãy trực tiếp đưa lên phòng tổng giám đốc trên tầng hai.
Vào thang máy đi xuống tầng hai, trong lòng Mộ Sở Văn không khỏi nói thầm: "Tổng giám đốc Nhà người ta đều ở phòng trên cao, tổng giám đốc của bọn họ có phải đã già quá rồi nên chân cẳng không còn linh hoạt? Hay là mắc bệnh sợ đi thang máy?"
Đèn trong hành lang chiếu vào khi cửa thang máy mở ra, phòng cuối cùng hành lang chính là phòng của tổng giám đốc.
Đi qua mới phát hiện là cửa đang mở, bên trong một mảnh tối đen, không thể xác định được là có người ở trong hay không.
Thôi, đặt tư liệu ở trên bàn là được rồi.
Lúc cô đặt tập hồ vừa vừa chạm mặt bàn thì đột nhiên một âm thanh trầm thấp lạnh lùng từ bên trong truyền ra: "Đưa vào đây."
Mộ Sở Văn sợ tới mức cả người cứng đơ lại, cổ họng cũng dường như đóng băng, sau khi lấy lại bình tĩnh mới máy móc phát ra âm thanh về hướng có người nói: "Ai? Là ai ở bên trong."
"Cô là người đầu tiên dám hỏi ta là ai. Nhớ kỹ, tên ta là Yến Sở." Người đàn ông bên trong lại phát ra tiếng nói, giọng điệu tựa hồ có chút bất mãn.
Yến Sở?
Tuy là ngày đầu tiên đi làm, nhưng cô còn không đến nỗi không biết tổng giám đốc của công ty đa quốc gia này tên là gì.
Hóa ra là tổng giám đốc không phải là một ông già.
" Yến tổng, chào ngài. Thực xin lỗi, tôi không biết trễ như vậy mà ngài vẫn còn ở lại công ty, tôi chỉ mang tài liệu tới sẽ đi ngày, sẽ không quấy rầy ngài." Cô liên tục cúi đầu xin lỗi, dè dặt cẩn trọng buông tập hồ sơ xuống, nhưng người đan ông bên trong cũng không định sẽ thả cho cô đi dễ dàng như vậy.
"Đưa vào đây. Còn cần ta nói lần thứ ba sao?" Thanh âm Trầm thấp từ trong bóng tối truyền ra làm người nghe kính sợ.
" Không... Không cần, tôi mang vào..." Vừa bước vào phòng làm việc của hắn một bước, cô liền do dự, sau một lúc lâu mới có nổi dũng khí hỏi: "Xin hỏi tôi có thể bật đèn không?"
" Không cần, vào cửa đi thẳngba mươi bước sau đó quẹo phải đi thẳng thêm hai mươi bước." Đối với phòng làm việc củ mình, hắn rõ như lòng bàn tay.
Mệnh lệnh này không thể cãi lại, Mộ Sở Văn đành phải đi vào trong, nhưng là càng đi vào trong, ngọn đèn bên ngoài liền cách càng xa cô, cô giống như đang hướng tới một vực sâu mà vĩnh viễn không thể quay đầu lại vậy.

Tiếp ➡