⬅ Trước Tiếp ➡
"Nếu đã như thế, vậy trẫm sẽ cho ngươi một cơ hội để báo đáp."
Rèm vàng được buông xuống, âm u tách biệt, trên một chiếc giường tròn thêu da lộn có ba người: Lưu công công trong y phục thuần trắng và hắn trong chiếc áo bào tơ tằm trắng tuyết.
Đương nhiên còn có cả Lưu phu nhân dâm oa đầy nhục dục. Bà ta mặc áo choàng mỏng xuyên thấu, nằm nghiêng nửa người, nhìn thẳng vào Thiên tử còn niên thiếu ngây ngô, không chút sợ hãi.
Chuyện giường chiếu đâu nhất thiết phải phân biệt Thiên tử với người bình thường, chẳng phải đều là chuyện giữa nam và nữ cả hay sao.
Lưu công công thấy hắn nhìn chằm chằm bà ta, cười vui vẻ: "Hoàng Thượng, hay là cứ bắt đầu từ cơ bản nhất đi?"
Vừa nói dứt lời, Lưu phu nhân chậm rãi ngồi dậy. Bà ta khom người, nới lỏng thắt lưng bên hông, thoải mái lột trần lớp vải bọc trên người mình, phơi bày cơ thể ẩn tàng trước đó.
Trơn bóng tựa ngọc, tuyệt thế khó gặp. Hắn nhìn chằm chằm bầu ngực đến ngây người, không bàn lớn nhỏ, hình dạng của chúng giống như cái bát kiêu hãnh úp ngược. Phần đỉnh bát có một vòng tròn đỏ cùng với phần tâm sừng sững tựa như đang cúi đầu vấn an hắn, muốn hắn khen ngợi vì sự hiến dâng không ngại ngùng của nó.
Lưu công công cầm theo một sợi lông ngỗng, dùng đầu lông trêu đùa nhẹ nhàng trên phần tâm đỉnh kia tựa như những hạt mưa rơi xuống mặt hồ, vừa chạm đã mất khiến Lưu phu nhân rên rỉ dâm đãng:
"A ưm.." Tiếng rên này thật mê hoặc lòng người.
"Đây là bộ ngực của nữ tử. Nếu người không thấy hứng thú với nó thì sẽ nghĩ rằng càng lớn càng tốt. Nhưng thật ra bầu ngực phải tương xứng với quầng vú và núm vú. Ba phần mỗi phần một ít thì hoàn toàn giống với tự nhiên."
Ánh mắt ông ta dõi theo chiếc lông ngỗng, giống như đang liếm qua liếm lại trên bầu ngực bà. Tim đập cực nhanh, hắn liếm môi một cách vô thức, đang định mở đai lưng của mình để phóng thích cho vật hùng dũng.
"Hoàng Thượng chớ vội. Nếu vội vàng như vậy thì chỉ có thể thỏa mãn thú vui trong chốc lát, về lâu về dài sẽ dưỡng thành thói quen xuất tinh sớm. Cho nên, cần phải biết cách kiềm chế xuất tinh mới được."
Lưu công công giống như đang chỉ dạy cho hắn, nói xong, thậm chí còn ví Lưu phu nhân như một quyển sách khó giải, mặc cho Lưu phu nhân có rên rỉ như thế nào thì trên mặt ông ta vẫn không bộc lộ cảm xúc.
"Nữ tử đều thích nam tử chú trọng vào những chỗ mềm mại của họ."
"Vì sao trẫm phải học cách làm hài lòng nữ tử?" Hắn nhíu mày, hỏi.
"Nam nữ hoan ái, tất nhiên, chỉ khi cả nam và nữ đều hài lòng và thích thú thì mới xứng với cái danh "nam nữ hoan ái"!" Lưu công công nói: "Chỉ khi thấy vui sướng thì mới nếm được sự thú vị trong đó."
Dường như hắn đã hiểu một chút. Lưu công công lại lấy một cái lông ngỗng khác, để hắn cùng học cách chơi đùa. Cả người Lưu phu nhân như được trát mật, tiếng kêu mềm nhũn, mồ hôi nhễ nhại dưới sự trêu đùa của hai người, không cách nào kiềm chế được.
"Ưm.. ư.." Bà ta nuốt tiếng nghẹn ngào, to gan nắm tay hắn, đặt lên bầu ngực mình.
-
(1) Phòng trung thuật: kỹ thuật phòng the, là thuật dưỡng sinh do Đạo giáo đề xướng thực hiện trong đời sống tình dục nam nữ.. Yếu chỉ của Phòng trung thuật là điều hòa âm dương để dưỡng sinh.

⬅ Trước Tiếp ➡