Tiếp ➡
Hồ Chân năm thứ tư, lần thứ tư ta thi vào khoa bảng nhưng vẫn chưa đỗ tiến sĩ nên đành phải chọn buông bỏ. Theo lệnh của phụ thân trong nhà, ta mở một cửa tiệm sách ở thành Đông của Lạc Dương, bán thoại bản, sách vẽ, hay các loại vật phẩm nhã nhặn như bút nghiên giấy mực..
Xét trên phương diện công việc thì cũng không bận rộn như các loại việc dãi nắng dầm sương. Về sách vở, chúng là một món ăn tinh thần, cộng với việc ta thích đọc nên xem như vẹn cả đôi đường.
Ban đầu vốn đủ để nuôi sống già trẻ lớn bé cả nhà, dư ra một ít có thể dành dụm, nhưng sau này ngày càng khó khăn hơn. Đầu năm nay, có một rạp hát mở ở thành Tây, sau đó tất cả mối làm ăn đều bị cướp đi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nghe nói bên rạp hát kia có một tiên sinh kể chuyện, những câu chuyện mà người đó diễn thuyết đều thuộc dạng lý thú bậc nhất. Những buổi diễn thuyết đông nghịt người, cung không đáp ứng nổi cầu, chỉ để lại cho quầy sách của ta sự thê lương ảm đạm.
"Đọc nhiều sách như vậy mà lại không nghĩ ra được biện pháp nào, chẳng lẽ phải chờ chết đói hay sao?" Thê tử trong nhà cứ lải nhải mãi.
"Biết rồi!
Ta hạ quyết tâm tìm một ngày rảnh rỗi, nhờ người trông tiệm để đi tranh mua phiếu xem diễn, phải đến nghe thử càng sớm càng tốt.
Bên trong rạp hát chật ních không còn chỗ trống, người người chen chúc tựa như dế trong tổ trước khi vào nồi. Ta ngồi đây với tâm trạng xem náo nhiệt, trong lòng thì lại đang tính toán trước sau, đối chiếu và đánh giá từng cái một, muốn xem thử người này lợi hại thế nào.
Trên sân khấu được trải thảm đỏ xù xì, đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bàn có một cái quạt và một chén sứ trắng đang bốc lên hơi trà nóng. Lúc này có một lão đầu râu ngắn mắt hổ đi lên đài, ngồi vào chỗ bàn. Tiếng vỗ tay ập tới như đại hồng thủy.
Thời gian trôi qua nhanh chóng vánh, đợi đến khi tiếng vỗ tay nhiệt liệt hơn nữa vang lên thì ta mới nhận ra câu chuyện đã kết thúc rồi. Có lẽ do hoàn toàn đắm chìm vào trong câu chuyện của người này, nói dài cũng không dài lắm, chỉ hai ba canh giờ đã kể hết cuộc đời ngoạn mục của một người.
Lão đầu kia nhấp một ngụm trà rồi đứng dậy đi xuống khỏi sân khấu. Những thính giả ở bên dưới cũng đứng dậy và lục tục rời khỏi. Ta vội vàng đứng lên, đi theo bọn họ ra ngoài và tìm kiếm bóng dáng của lão đầu kia bên trong đám đông.
Sau khi nghe người này kể chuyện xong, ta mới chợt nhận ra đây là câu chuyện trong một quyển sách được bán tại tiệm sách của ta. Hơn nữa, đó còn là bản do chính ta biên soạn.
Lão đầu không ngạc nhiên khi trông thấy ta, thế nhưng trông lão ta có hơi sợ hãi.
"Ông là chủ của tiệm sách ở thành Đông kia à?"
"Đúng." Ta thở phì phò: "Câu chuyện mà tiên sinh vừa kể có lập luận chặt chẽ, đặc biệt sinh động, nhưng vì sao ta lại thấy câu chuyện này có hơi quen?"
"Ông còn phải còn hỏi ta sao? Câu chuyện này là thoại bản được bán ở tiệm sách của ông mà."

Tiếp ➡