Hắn một tay xoa bầu ngực lớn bên kia, đầu ngón tay vân vê đầṳ vú sưng đỏ, ấn nó thật sâu vào tɾong bầu thịt, như là đang ngăn cản dòng sữa thuộc về hắn chảy ra.
Bên này vừa chen vừa hút, động tác cực kỳ thuần thục, bàn tay to nóng bỏng từ gốc vú xoa bóp đến chóp vú, sau đó không tốn sức hít một hơi, là có thể ăn được một miệng đầy mùi thơ๓ ngọt ngào.
Không bao lâu sau, vú đã bị hắn ăn sach, nhưng hắn cũng không vội đổi chỗ.
Đầu lưỡi quấn quanh núm vú đang phồng lên mút liếm, còn dùng đầu lưỡi ghé vào lỗ sữa đang giãn ra nghịch qua nghịch lại.
“Ha. . . Ưm. . . Không cần. . .”
Thương Ngu khó nhịn giãy dụa, nội y đã sớm không biết bị Thương Nghiên sơ cởi ra từ lúc nào, bầu ngực không còn thứ gì có thế trói buộc được nữa, dễ dàng bị người đàn ông nắm tɾong lòng bàn tay.
Một bên bầu ngực đã thoải mái, bên kia lại vẫn còn đang chịu tra tấn, Thương Ngu mở hai tròng mắt ướt đẫm ánh nước, đôi mắt bất lực rơi vào trên người hắn.
Chỉ tiếc Thương Nghiên Sơ không nhìn thấy, vẫn lo vùi đầu mút.
Thương Ngu gấp đến độ sắp khóc lên, bàn tay khoác lên vai hắn vuốt ve lung tung.
“Bên kia. . . Ư ha. . . Bên kia cũng cần phải. . .”
Mới nói được nửa câu, cả người cô cũng đã đỏ tới mức không ra hình dạng nữa, da thịt trắng nõn như tuyết lộ ra nét ửng đỏ, thân thể kịch liệt run lên, ngay cả hai bầu sữa lớn cũng dâm đãng lắc lư.
Thương Nghiên Sơ chỉ chờ cô mở miệng, nghe vậy khóe môi hơi nhếch lên, tự nhiên đổi sang một bên khác.
Lúc này động tác của hắn càng thêm ma͙nh mẽ, hàm răng ngậm lấy núm vú day day, sau đó mãnh liệt đè ép xuống, cả khuôn mặt lún vào bên tɾong bầu ngực mềm đồng thời dùng sức hút một cái
“A. . .”
Thương Nghiên Sơ lúc nhanh lúc chậm mút mát, dòng sữa ngọt the0 lực hút vội vã phun ra. Hắn nuốt cũng không kịp, thỉnh thoảng có chất lỏng trắng sữa the0 khóe miệng tràn ra, lại bị đầu lưỡi của hắn liếm một cái cuốn trở về.
Thương Ngu vừa cúi đầu là đã có thể nhìn thấy cảnh hắn nhắm mắt lại, vô cùng tập trung uống sữa, sống mũi cao thẳng ở trên bầu sữa thịt trắng nõn đâm ra một ổ thịt dâm loạn vô cùng.
“A. . . đừng. . . nhẹ một chút. . . Anh đừng uống. . . a. . .” Cô hơi dùng sức kéo tóc Thương Nghiên Sơ, nhưng người này lại gắt gao ngậm lấy núm vú của cô không buông, lần này ngay cả núm vú cũng bị kéo lên.
Trái tim của Thương Ngu đập thình thịch, không biết còn có thể ngăn cản như thế nào được nữa. Hiện tại cô cảm thấy so với việc bị căng sữa rồi ngất xỉu, cái chuyện để cho Thương Nghiên Sơ tiếp tục ăn hình như càng đáng sợ hơn một chút. Ngắn ngủn mới hơn mười phút, đã h0àn toàn phá vỡ nhân sinh quan suốt hai mươi mấy năm của cô.
Điểm mấu chốt của cô liên tiếp bị hắn đánh vỡ, thân thể chưa bao giờ bị người chạm vào lúc này đang bị hắn nắm giữ.
Thương Ngu không biết Thương Nghiên Sơ còn có thể làm ra cái gì, cô rõ ràng chính mình rấtkhó để từ chối hắn, cũng bởi vì như vậy, cô đối với những chuyện không biết càng thêm sợ hãi.