Ba cô gái trên tay cầm theo trà sữa, Đường Y Y còn đặc biệt cầm theo một cái túi lớn, trong túi không chỉ có đồ ăn còn có camera, trước khi đến các cô đã ăn cơm, vì thế lúc đến đây chỉ cảm thấy mệt chứ không đói bụng.
“Mình có phải là nên có bằng lái xe hay không?” Trong tay Đường Y Y cầm ly trà sữa đã hết, không tìm thấy thùng rác nên không biết để chỗ nào.
“Đúng vậy, nên có bằng, nếu cậu muốn ở lại đây lâu dài, có xe vẫn là phương tiện tốt nhất.” Người vừa tốt nghiệp cấp 3 đã thi bằng lái xe Mễ Nguyệt nhún vai. Tuy mấy năm nay cũng không dùng đến, thế nhưng nói đến cũng rất rõ ràng “Ở đây buổi tối rất khó bắt taxi, mình xem ở bản đồ thấy trước cửa thôn thật ra có xe bus.”
“Cậu không phải có xe điện nhỏ sao?” Lâm Thiến nói “Đúng rồi, nếu cậu muốn chuyển phát nhanh sẽ rất phiền phức, có xe đạp điện sẽ dễ dàng hơn, đến lúc đó mua chiếc xe mấy vạn là được, trong thôn đỗ xe rất thuận tiện, tùy tiện để đâu cũng được.”
“Đúng rồi, trong thôn lại không có cấm đỗ xe.” Đường Y Y bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Đường Y Y từ lúc tốt nghiệp cấp 3 liên nuôi dưỡng cây cỏ, vừa bắt đầu chính là vô cùng khó khăn, khi đó cây cỏ nhiệt đới giá cả còn rất cao, mua đều phải tranh đấu nảy lửa, cô lúc đó cũng khá may mắn, ví dụ như loa kèn nhung xanh, khi đó một chậu giá hơn một nghìn, cô mua cây nhỏ nuôi dưỡng sau đó bán đi mới có thể hồi vốn.
Đương nhiên bây giờ là không thể, loa kèn nhung xanh như hiện tại hai mươi mấy đồng tiền liền có thể mua được một cái chậu cây lớn.
Phòng của cô cách cửa thôn một đoạn, đi bộ tầm ba phút, ba người vừa đi vừa tán gẫu, rất nhanh đã đến nơi, Đường Y Y rốt cuộc cũng tìm được thùng rác để ném ly trà sữa đã hết vào.
Nhìn thấy căn biệt thự hai tầng trước mặt, Mễ Nguyệt chậm rãi ngẩng đầu, mắt mở to cùng miệng đều không khép lại được.
“Trời . . . ạ . . .”
Đường Y Y và Lâm Thiến đã sớm gặp qua nên bình tĩnh hơn rất nhiềụ
“Cậu mua cái nhà này bao nhiêu tiền vậy” Mễ Nguyệt hỏi.
“Mười năm vạn.” Đường Y Y một tay giơ số một cùng một tay đang cầm túi khó khăn giơ số năm.
“Mười năm vạn ở trong thành phố trả trước cũng không đủ ”
Thế nhưng ở nông thôn một mình lại có thể mua được căn biệt thự hai tầng, thậm chí trước cửa còn có thể đỗ được mười mấy chiếc xe
Lâm Thiến vỗ vỗ bả vai cô “Thôn bọn mình phòng trống bên trong còn rất nhiều, cậu có muốn xem không?”
Mễ Nguyệt thật động tâm.
Thế nhưng cô không phải người Giang thành, không thể ở lại chỗ này, bố mẹ của cô đã tìm cho cô một công việc tốt.
Phòng ở nông thôn không giống như trong thành phố chỉ có cái cửa nhỏ, phần lớn ở đây đều là cửa lớn, cửa đôi. Bởi vì từ đầu phòng của Đường Y Y được thiết kế 2 cái cửa, vì thế cô đã mất rất nhiều tiền để thay thế hai cái cửa sắt thành cửa gỗ cho an toàn hơn, hai cái cửa liền mất của cô hơn tám ngàn, đúng thật là đau lòng.
Phòng ở hiện tại rất nhanh được dọn dẹp gọn gàng, chìa khóa cửa chính chú ba Lâm Thiến cầm, còn lại bốn cái đều ở chỗ cô, dù sao cũng là nhà của cô, không dám cho người khác. Chú ba của Lâm Thiến là người rất đáng tin cây, đưa chìa khóa cho chú ấy để thuận tiện cho việc trang hoàng nhà cửa, hôm nay đã làm xong, Đường Y Y đến đây chính là để lấy chìa khóa.
Hôm nay cũng coi như là lần đầu tiên đi tham quan phòng sau khi hoàn thành.
Đường Y Y lấy đồ ăn vặt chia cho hai người, ba người như ba con sóc nhỏ vừa ăn bò khô vừa bắt đầu xem phòng ở.
Vị trí các phòng ở trong thôn đều rất tốt, hướng nhà bắc nam, ánh sáng cũng vô cùng tốt, phòng ở đại khái cũng 100m2, không quá lớn.