Lục Bắc Phàm lộn nhào đến trước mặt Lục Thiếu Nhân, khóc ròng ròng, "Cha, cha phải tin con, không phải là do con, là chị dâu câu dẫn con! Nếu không con làm sao dám làm chuyện đại nghịch bất đạo (2) này!"
(2) Đại nghịch bất đạo: vốn chỉ những lời nói cùng hành vi phạm thượng tác loạn, phá hoại trật tự phong kiến. Hiện dùng để hình dung tội to ác lớn (Nguồn: chunghung.vn)
Vừa mới dứt lời, mẹ Lục chịu một tháng lửa giận rốt cục có cái cớ để phát tiết, hung hăng tát vào trên mặt Lục Bắc Phàm, "Câu dẫn anh? Sau khi Diệp Tình nó đến Lục gia một mực an phận thủ thường chiếu cố Bắc Xuyên, một tiểu cô nương thành thật như vậy mà anh còn muốn giội nước bẩn trên người nó?"
Lục Bắc Phàm bị một bàn tay này đánh cho hồ đồ, dấu vết sưng đỏ bên má phải mắt thường cũng có thể thấy, hòa với nước mắt thật sự là chật vật không chịu nổi.
"Diệp Tình là nữ nhi của Diệp gia, là tiểu thư khuê các, anh cho rằng ai cũng giống như anh không có phép tắc như vậy sao?" Nói xong, mẹ Lục quay đầu đối với Lục lão gia nói: "Cha, việc này ngài nhất định phải làm chủ cho Diệp Tình, đứa bé kia quá thành thật. Mặc dù con là mẹ chồng của nó, có thể lá gan của nó nhỏ, có chuyện gì cũng không nói với người mẹ chồng là con. Mỗi lần thấy nó ngồi ở bên giường xoa bóp cho Bắc Xuyên cả ngày, trong lòng con cũng... Con dâu của Lục gia chúng ta, cha cũng không thể bắt nó chịu ủy khuất như vậy."
Mẹ Lục không thích Diệp Trăn là bởi vì Diệp Trăn làm người quá chất phác, nhu nhược có thể nhịn, chiếu cố Lục Bắc Xuyên lâu như vậy, Lục Bắc Xuyên cũng không có tỉnh lại, nhưng cũng vẻn vẹn không thích mà thôi.
Đối với Lục Bắc Phàm, tương lai phải thừa kế hết thảy người của Lục gia, bà nhất định phải loại bỏ hắn cho thống khoái.
Lục Bắc Phàm vẫn có ý đồ vùng vẫy giãy chết, "Ông, ông để chị dâu xuống đối chất (3) xem! Nếu như không phải chị ta câu dẫn cháu, cháu cũng không dám làm như vậy!"
(3) Đối chất: Hỏi hai hay nhiều người cùng một lúc về cùng một vấn đề hay một tình tiết trong cùng một vụ án mà trước đó lời khai của họ có mâu thuẫn với nhau nhằm xác định sự thật. (Nguồn: nganhangphapluat.vn)
Trong lòng của hắn rất rõ ràng, loại sự tình này chỉ có thể đẩy về trên người Diệp Trăn, hắn thật vất vả mới vào được Lục gia, thật sự bị đuổi đi thì cái gì cũng mất!
"Đối chất?" Lục lão gia cười lạnh, bỗng nhiên đứng dậy, "Loại người không ra gì như anh còn muốn cùng con dâu Lục gia đối chất?" Ông nhìn Lục Thiếu Nhân, "Tôi biết bên ngoài anh có nhiều con trai, tôi không quản được anh nhiều như vậy, nhưng từ nay về sau tôi không muốn ở trong nhà này hoặc là ở bên ngoài chứng kiến cảnh người khác giả danh Lục gia lừa bịp nữa."
Lục Thiếu Nhân liên tục đáp ứng, sai người mang Lục Bác Phàm sám hối quỳ trên mặt đất không được kêu oan rời khỏi Lục gia.
"Bất quá," Lục lão gia ở trên bàn trà cầm lấy một túi tư liệu đưa cho Lục Thiếu Nhân, "Bắc Xuyên còn hôn mê, cũng không biết lúc nào mới có thể tỉnh, phòng ngừa chu đáo luôn luôn tốt."
Lục Thiếu Nhân tiếp nhận túi tư liệu, bên trong tài liệu là hình ảnh một người thanh niên, trên tấm ảnh không giấu được vẻ ngây ngô phong mang giữa lông mày.
Hắn cẩn thận hồi tưởng, người thanh niên này, không phải là đứa bé hắn cầm dây lưng đánh, nhưng vẫn như cũ cắn răng không lên tiếng, quật cường không chịu kêu một tiếng cha sao?
Nhoáng một cái, đã lớn như vậy rồi.
***
Sau khi Lục Bắc Phàm bị đuổi ra Lục gia, Lục lão gia cùng mẹ Lục đi tìm cô mấy lần. Lục lão gia vẫn như thường ngày an ủi cô, khiến tinh thần cô thoải mái, không muốn đem chuyện này để ở trong lòng, chiếu cố cho Bắc Xuyên thật tốt, sẽ không bạc đãi cô.
Mà mẹ Lục càng giống như "Tiêu tan hiềm khích lúc trước", tâm tình thật tốt lôi kéo tay Diệp Trăn hỏi han ân cần, không chỉ mua cho cô không ít mỹ phẩm đắt đỏ dưỡng da và quần áo, thân mật không có chút khúc mắc nào, mà còn hứa hẹn về sau có chuyện gì cứ tới tìm bà.
Tất cả lời nói này có ý chính là hi vọng Diệp Trăn sẽ chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có, chuyện này truyền đi đối với thanh danh Lục gia cũng không tốt.
Bên ngoài việc này không ai dám nhắc lại, chỉ là sau lưng càng ngày càng nghiêm trọng, mấy vết "dâu tây" ở trên cổ Diệp Trăn trở thành bằng chứng "định tội".
Về đến phòng, mấy người hầu chiếu cố Lục Bắc Xuyên ở trước giường bệnh của Lục Bắc Xuyên liền thi nhau bàn tán.
"Ài, cô có thấy mấy cái dấu đỏ ở trên cổ Diệp tiểu thư không?"